Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Hãy cố gắng làm người nước ngoài.


Hôm nay dì cảm thấy tiêu tan hết giấc mộng được đi du lịch ở Thụy Sĩ và dự đám cưới của dì Thúy. Dì cũng đã trãi qua nhiều lần đi xin visa ra nước ngoài nhưng chưa lần nào dì cảm thấy sâu sắc rằng làm người dân của một nước nghèo lại có thể nhục đến thế. Thực ra trước đây cũng có người đã nói đến những cảm giác này rồi, nhưng đối với dì nó xa xôi lắm, vì nếu ai đó so sánh cuộc sống ở việt nam với những nước khác, thì dì lại thấy sự so sánh đó thật là khập khiễng. Dì nghĩ ở đâu cũng có những nỗi khỗ, cái khổ thì không ai giống ai, với lại người ta giàu thì mặc người ta chứ, phải không? Rồi trong môi trường làm việc, sự tự tin trong dì lại càng tăng lên (đôi khi bây giờ nó còn phát triển thành tự cao nữa chứ, dì cảm thấy rằng mình chẳng thua kém một ai để mà phải tự ti, quỵ lụy.

Thế rồi một ngày nọ dì lên lãnh sự quán thụy sĩ để xin visa. Dì phải đứng trong vòng 30 phút để trả lời một cuộc phỏng vấn (giống như là hỏi cung ở đồn công an vậy vì có rất nhiều những câu hỏi riêng tư), rồi dì phải dịu dàng cúp điện thoại sau khi bị hẹn hàng chục lần chỉ để nghe đúng một câu "chưa có kết quả". Sáng nay, vì không thể chờ đợi được nữa, dì đã nổi giận mà mắng cô nhân viên phòng lãnh sự sau khi nhận được thêm một lần nữa câu "chưa có kết quả". Vào buổi chiều, khi dì còn đang say giấc ngủ, thì dì nhận được điện thoại từ lsq kêu dì lên lấy giấy gì đó.

Khi dì lên tới thì người ta đưa cho dì một tờ giấy viết toàn bằng tiếng Đức rồi yêu cầu dì gửi wa bên thuy sĩ để bên đó làm việc với công an rồi gửi về Việt nam. Cô ấy còn nhấn mạnh là phải gửi bản gốc khi dì hỏi liệu có thể gửi bằng fax không. Lúc đó dì cảm thấy hoàn toàn sụp đổ vì hôm nay đã là t3 rồi. Cơn giận trào lên, ức không chịu nổi mà không biết phải than vãn với ai, vì ... mình là con nhà nghèo mà. Xin visa đến nước người ta mà giống như ăn nhờ ở đậu nhà người giàu vậy. Lúc đó dì nghĩ nếu mình không phải là người Việt nam thì chắc hẳn không phải bị đối xử như thế này.

Rồi dì ngồi viết một lá thư than phiền cho hả giận. Viết xong rồi ngồi nghĩ lại lá thư đó viết xong cũng chẳng để làm gì. Chẳng lẽ để nhận một lời xin lỗi?
Nói túm lại, kiếp sau nếu có được làm người, thì phải là dân xứ giàu (dù có phải làm ăn xin white trash) còn không thì làm con ngu biết đâu có một ông già nước giàu đến cưới mình về,rồi mình sẽ được sống một cuộc đời ..... không dám nói, và túm lại kết quả là mình chẳng bao giờ chịu nỗi khỗ nhục của người đi xin visa.

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

sau 2 tháng, khong biet dì Phương có gì thay đổi không?


pose "chảnh"

I love fashion Tv

Hi Fashion Tv.

Dì đẹp quá há

Ô kìa ai như cô ấy, con của ba má cô ở nhà. Dáng người xinh sao xinh thế trông khác chi mỹ nhân sìu sao.. (hát theo giai địu bài Cô Thắm Zìa Làng)

Một trong những công viên Phú Mỹ Hưng vào một buổi sáng thứ 5 vắng vẻ, dì có thể nhảy chân sáo ở đây vàluôn mong có paparazzi dòm ngó.

í, con kiến nó cắn chân dì Phương. Vừa lo bắt kiến mà vẫn không quên giữ cái mắt kiếng hàng hịu (esprit) đã bị Suri bẻ sắp gãy càng sứt gọng. akakaka


Dì Ngân (giờ đang du học ở New Zealand) đang trổ tài tán tỉnh chú chụp hình (chú Khoa). 2 dì thi nhau hôn gió chú Khoa tới tấp.


Đây là hình chụp mở hàng, mở màn cho một ngày chụp hình rất thành công và rất vui

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Chuyện của ngày hôm qua



Suri của dì bây giờ mỗi ngày một lớn. Trong nhà lúc nào cũng vang vang tiếng hát của con, nhất là khi con tắm vào buổi chiều (từ khi đi đà lạt về biết con thích tắm bồn, dì Phương đã đưa ra "sáng" kiến là đem cái thau tắm hình cái bồn của con từ hồi con mới sinh xuống và biến nó thành một cái bồn tắm tiện lợi). Con vừa nằm trong chiếc bồn tắm nhựa xinh xắn màu hồng vừa hát thật to bằng một cái giọng tuy còn hơi đớt đát bài "Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm. Tóc bà trắng, bạc trắng như mây. Cháu yêu bà, cháu nắm bàn tay. Khi cháu vâng lời cháu biết bà vui". Dì nằm trên lầu tập thể dục mà cười hạnh phúc vì biết chắc bà ngoại sẽ vui lắm khi nghe con hát.

Giờ đây con lớn lên mỗi ngày. Chỉ cần một ngày trôi qua thôi là có biết bao chuyện kể về con, thì dụ như hôm nay con nhất quyết đòi dạy dì cách uống ya-ua từ hũ, con nhất quyết làm mẫu như là một người rất có kinh nghiệm. Trông thật buồn cười. hihihi

Chuyện về chuyến đi Đà lạt dường như còn chưa hết. Lần này con thật là dạn dĩ.Con chạy tung tăng khắp đại sảnh miệng thì hát vang vang những bài hát mà con yêu thích và nhớ được, những bài mà các dì cũng chưa chắc là nhớ hết, những bài hát mà ai nghe cũng phải giật mình vì toàn là những bài hát cách mạng vang bóng, như bài Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây, Hai Chị Em.... (Dì Tùng Anh, dì Anh Đào hết hồn chưa?) Đương nhiên con cũng thuộc rất nhiều những bài hát trẻ con, những bài hát luôn làm mọi người trong gia đình hạnh phúc mỗi khi con cất tiếng. Ví dụ như bài Cả Thế Giới Trong Túi Bố (Đình Khiêm)

Bố cho con đôi mắt sáng
Bố cho con bàn tay ngoan
Bố cho con vầng trán rộng
Và đây nữa, nụ cười xinh
Nếp nhăn trên khoé mắt
Chút sơn pha bạn mái đầu
Bao nhọc nhằn qua năm tháng
Bố tiếc chi cả đời mình
Cả thế giới ở trong túi bố
Điều gì của bố là của con
Yêu bố hơn những gì con có
Thật tuyệt vời là Bố của con.
Ba Dũng nghe xong là hết thếy mệt liền, đúng không ba Dũng. Điểm 10 cho má Thư đó.

Vì đây là khách sạn 4 sao nên vào buổi chiều họ có phục vụ mứt và cà phê miễn phí tại đại sảnh. Khách ngồi thưởng thức đồ uống, nhấm nháp miếng mứt, hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn vườn hoa, hồ cá trong vườn trong một không gian tràn ngập tiếng đàn piano và vilon. Thật là một đại tiệc cho 5 giác quan của con người. Đại sảnh của khách sạn cũng rất rộng rãi và đẹp. Trong phòng tắm của mỗi người đều có một cái bồn tắm thật đẹp. Hôm lên Đà lạt, 2 dì cháu mình đã tranh thủ xả một bồn nước ấm... rồi dì thì mặc Bikini (thật là kinh dị. tắm bồn trong trang phục bikini) Suri cũng thế. Hai dì cháu cùng tắm, cùng giỡn. Chuyện những tưởng chẳng có gì là đáng quan tâm, thế mà dì Mai ngồi trên bàn cầu chăm chú say mê xem (akakakak) rồi còn chụp hình nữa chứ. Không biết chừng nào hình "nóng" của dì mới lộ ra trên internet đây. hahahaha ủa quên huhuhu mới đúng chứ.

Vào mỗi buổi tối, ngoài vườn có phục vụ bbq, ở giữa là một đống lửa thật to được đốt lên để sưởi ấm cho những người còn cô đơn. hihihi. Đồ ăn rất ngon, dì và dì Mai ăn quá trời luôn. Chuyến đi này đúng là một chuyến đi đầy tính ăn uống, lúc nào cũng thấy ăn, tối thì ăn buffet bbq, thịt thỏ, salad (yummy) ở Nhật Ly, sáng thì buffet sáng, trưa thì ăn thịt nướng ở ven hồ.... Kết quả là cả 2 dì đều lên ký, tăng trọng tốt.

Đây là lần đầu tiên (gần như là như vậy) của dì Mai trên Đà lạt nên dì Mai chụp rất nhiều hình. Mà dì Mai cũng nghiện chụp hình như dì nên chỉ cần có mỗi cái ban công trong phòng khách sạn thôi, mà 2 dì đã chụp có đến 30 tấm, thôi thì đủ loại lăn lê, bò, ngữa, đứng... Bà ngoại cũng phải chào thua dì Phương thôi. Dì Mai rất dễ thương nên Suri cũng đã quen được với dì cũng nhanh chóng, vả lại bây giờ "Suri lớn rồi mà".

2 ngày tuyệt vời ở Đà lạt cũng trôi qua thật nhanh chóng như tất cả những ngày nghỉ khác. Ngày về má Thư, dì Phương (hai fan hâm một của chuối Đà lạt) đã mua 4kg chuối mang về Sàigòn. Riêng dì Mai, một fan hâm một mới của chuối la-ba thì vớt tới 10kg lận. Dì chọc bảo là "Chắc dì Mai mua chuối để làm từ thiện ở Đảo Khỉ, Cần giờ wá hà"
Đường từ Đà lạt về sài gòn sao mà dài thế. Với một tay lái lụa như ba Dũng xe chạy thật nhanh mà cũng hết 9 tiếng mới về đến nhà. Dọc đường đi trời mưa một trận thật tooooooo, ngập hết đường sá. Cơn mưa, và không khi se lạnh làm cho nỗi nhớ Đà lạt lại trào lên.
Đà lạt ơi, hẹn lại lần tới nha.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2009

Đà lạt, điểm đến không bao giờ chán


Dì cháu mình vừa mới hoàn thành một chuyến đi chơi nữa chỉ trong vòng có một tháng. Điểm đến lần này không phải là xứ sở của những chú cua hấp dẫn, hay những chú tôm chân không dài mà còn cong cong nhưng cũng hấp dẫn không kém. Dì Phương, ba Dũng, má Thư, Suri và một thành viên nữa cũng không kém phần đặc biệt tham dự, đó là dì Mai, bạn đồng nghiệp với dì Phương ở Seameo.

Lý do của chuyến đi này cũng thật là kỳ lạ (mà chuyến đi này cũng còn nhiều điều kỳ lạ nữa kìa). Sáng chủ nhật ngày 24-5, dì nhận được thông báo bất ngờ của Seameo cho nghỉ một tuần bắt đầu từ ngày 31. Thế là dì lập tức gọi điện thoại cho má Thư sắp xếp một chuyến đi chơi vì con cũng bắt đầu nghỉ hè từ ngày 30. Sau nhiều ngày đắn đo suy nghĩ thì cuối cùng dì và má Thư cũng chọn Đà lạt, điểm đến không bao giờ chán.

Cái kỳ lạ thứ 2 là việc xuất hiện hết sức tình cờ của dì Mai. Sau khi đã chọn xong ngày, ba Dũng cũng đã ok, thì đùng một cái dì Anh Đào thông báo là không đi được, dù dì Phương cũng đã thuyết phục. Bà ngoại cũng chẳng đi vì không muốn bỏ ông ở nhà một mình.... Dì cũng cảm thấy một tương lai hết sức xám xịt khi phải ở một mình một phòng trong vòng 2 đêm. Và phải trả những 40 đô cho một đêm. Nhưng lỡ rồi, gồng mình chơi tới luôn, vì đằng nào dì cũng là người khởi xướng mà. Cho tới 12h đêm thứ 7, trong khi đang online và chuẩn bị vali, thì dì vẫn nghĩ là mình sẽ chẳng có bạn đồng hành chung phòng. Đùng một cái dì Mai online, thế là dì rủ đại dì Mai. Ai dè dì Mai đồng ý. Trong vòng có 3 tiếng sau dì Mai có mặt tại nhà mình, bắt đầu một chuyến đi thật là thú vị.

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2009

Về tới xứ tôm

Vậy là cũng đã gần một tháng rồi kể từ khi về thăm quê nội của Suri. Hôm nay dì nhất quyết phải hoàn tất bài cuối cùng trong loạt bài về chuyến đi tuyệt vời này, chỉ có điều chưa thể upload hình lên được. Lần đầu tiên về quê nội, nên Suri của dì cũng còn chưa quen. Con chưa có được sự gần gũi với ông nội cũng như với những bác, cô bên nội như là với ông ngoại, hay dì Phương, hay dì Anh Đào. Dì tin rằng khi con lớn lên con cũng sẽ yêu thương và trân trọng ông bà nội, những người đã sinh ra và nuôi lớn ba con với tất cả tình yêu thương của mình. Ông bà ngoại thì khỏi phải nói rồi phải không con?

Nhà nội của Suri rộng ơi là rộng. Không biết là thiết kế của ai? (Không chừng là của ba Dũng con chứ còn ai vào đây nữa. Nhà toàn cửa sổ là cửa sổ, chắc là ba Dũng thích mở cửa sổ tâm hồn cho nhiều người đọc (hahaha). Chiều hôm đó trời mưa một trận thật to, làm nhà ngập lênh láng, đặc biệt là gian bếp ..... ôi các kỹ sư xây dựng..... Còn nhớ hồi kỹ sư Lĩnh quét vôi tường quên dùng a-dao, để các vị khách đến thăm nhà hôm ấy bị một phen mặc áo dính vôi, bây giờ thì đến kỹ sư Dũng...
Về nhà ông nội, con rất ngoan, chỉ hơi nhát chút thôi. Đến giờ ăn của con, con ăn rất ngoan, há miệng rất to... làm dì Phương và dì Anh Đào cũng thấ vui thật là vui, và không câu nệ người ta nói gì, sẵn sàng làm chuyện khó coi (như má Thư nói) là chaỵ tới chạy lui để dụ con. Dì Anh Đào bây giờ là chuyên viên "môi trường" của Suri. Cứ mỗi lần con mắc tè là con lại kêu dì Anh Đào. Tội dì, chưa chồng, chưa con gì hết mà cứ phải đi đổ bô cho Suri. Nhất con rồi đó.

Tranh thủ lúc mọi người còn đang bận rộn với nhau, dì Anh Đaò và dì Phương cũng tranh thủ đi một vòng, chụp vài tấm hình làm kỉ niệm.

Buổi tối hôm đó, dì Phương và dì Anh Đào chiếm dụng một phòng để ngủ, và tâm sự. cả 2 dì đều phát hiện mình có máu "cuồng sát".Đêm đó dì không ngủ được vì thói quen thức khuya của mình, còn dì Đào không ngủ được vì nóng quá, thế là 2 người cùng thức để nói chuyện và "đập muỗi". Muỗi nào cũng đập, đập trong mùng chưa đã tay, 2 dì liên tiếp chui ra khỏi mùng để đập tiếp. Xem chừng chưa đã tay, dì Đào còn đập luôn những con muỗi dại khờ đậu trên tường gần cửa phòng nữa. Đúng là một "tên giết muỗi hàng loạt".
Đêm đó con cũng không ngủ được Con nhõng nhẽo hết đòi ba Dũng bế, lại đòi tới má Thư, bế ngồi không chịu, mà đòi bế đứng. Lát sau chịu không nổi, ba Dũng cũng phải bế con lên ra đứng ở nhà bếp, rồi đi tới đi lui. COn vẫn không ngủ, mà lại còn bị muỗi đốt mấy nốt ở chân.Lát sau, ba Dũng không chịu nổi nữa, nên quăng con cho má Thư dỗ để ra nhà trước ngủ. Thế là con khóc thật to "Dì Phương ơi, dì Phương đâu rồi. Con nhớ dì Phương. COn lạc dì Phương..." trong vòng khoảng 20 phút. Không chịu nổi nữa, dì phải chạy qua. Dì bế con trên tay tới gần 2h sáng. Cũng nhờ có con cào cào, con mới chịu vào giường ngủ, nhưng cứ khoảng 1h thì lại giật mình thức giất, dì lại phải ôm con dù trời nóng thấy ghê luôn. Đêm đó con đánh thức cả nhà, làm ông nội thức nguyên đêm luôn. Suri mà ở lâu, chắc ông ốm wá.

Thôi mai kể tiếp nhá. À nhân chuyến đi này Suri đã biết tè đường rồi đó, giống như dì Tùng Anh dạo nọ... "khuất trong lùm cây xanh". hahahaha
Mai để dì Phương kể nhiều chuyện hay mới lạ, lạ mới hay, vừa hay vừa lạ của Suri cho mọi người xem. bb ngủ khò khò đây

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Ôi đất "Muỗi" Cà Mau


Những chuyện về chuyến đi Cà Mau thì kể hoài vẫn chưa hết.Tại khách sạn Ánh Nguyệt, má Thư mới phát hiện là con rất thích tắm bồn. Chỉ sau một lần tắm bồn là sáng hôm sau, khi vừa mới mở mắt thức dậy là con đã đòi đi tắm liền, lại còn đòi ba Dũng dạy bơi nữa chứ. Chắc mai mốt con thì biết bơi, mà dì thì không wá hà. Có gì Suri kíu kíu dì nha. Tối hôm đó cả nhà mình đi ăn ở quán ... dì quên mất tên rồi. Mọi người kêu nhiều món lắm, nào là vòm nướng mỡ hành, canh thịt bằm và một chén cơm trắng cho Suri (ai dè nhà hàng bưng lên nguyên một dĩa bự chảng, làm dì Phương ăn muốn ná thở), cua sốt me, và đặc biệt là món rắn nướng. Dì thích nhất là món vòm nướng mỡ hành. Dì thích ăn cơm với mỡ hành từ hồi còn bé, lâu lắm mới ăn lại nên thấy ngon miệng cứ chén tì tì, chắc phải tới 2 chén cơm. Báo hại tối đó dì về khách sạn được một trận đau dạ dày wwá trời, mà không có thuốc uống, vì thuốc để dưới xe. Nhưng phải nói là sau một hồi đau vật vã (đáng đời) thì dì cũng ngủ được vì mệt wá, và vì có máy lạnh chạy rì rì. Trong khi đó thì dì Anh Đào cứ chạy vô chạy ra nhà tắm, tận dụng tối đa cái nhà tắm đứng (để trả thù cho việc không có bồn tắm). Dì Anh Đào hết tắm đứng rồi lại tắm ngồi, hết gội đầu rồi lại ngâm chân, hết rửa tay rồi lại rửa.... thôi không dám "lói" đâu hihihi... Vì lo trả thù quá mà hầu như quên cả việc ngủ luôn đó. hihihihi

Sáng hôm sau mọi người thức dậy đều tươi tắn, xinh đẹp. Gặp nhau tại phòng ăn sáng buffet của khách sạn. Ai cũng ngạc nhiên vì sức ăn khủng khiếp của dì Phương. (thật ra chỉ có dì Anh Đào là ngạc nhiên thôi, còn má Thư và ba Dũng thì ... hì hì hì quen wá rồi). Ăn sáng xong, mọi người cùng trả phòng và khởi hành về nhà ông nội Suri. Chuyến đi tăng thêm phần thú vị khi tất cả mọi người cùng ngồi trên chiếc vỏ lãi nhẹ bâng, lướt trên mặt kinh phẳng lặng. Suri, dì Phương và dì Anh Đào đều rất hồ hởi dang tay (không dang chân) chụp hình làm kỉ niệm. Suri còn thò tay xuống nhúng nước rồi trét đầy lên người dì Anh Đào và dì Phương. Thời tiết hôm đó cũng thật đẹp như chào đón những con người lần đầu đến với đất Mũi, nắng hanh nhẹ chứ không gắt, gió thổi lộng theo chiếc vỏ lãi đang lướt băng băng.

Thôi buồn ngủ rồi. Tập 3 ngày mai kể tiếp

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Ôi đất mũi Cà Mau



Cả nhà đều điệu

Chuyến đi Cà Mau trong vòng gần 3 ngày đã kết thúc vào hôm thứ bảy. Dì vui lắm, vì đã có được những giây phút thư giãn hạnh phúc cùng ba Dũng, má Thư, dì Anh Đào tại một miền đất mang đầy những huyền thoại. Chuyến đi cũng thật là mệt vì nó kéo dài những hơn một ngày vì mọi người dừng chân nghỉ tại khách sạn Ánh Nguyệt một đêm. Sáng thứ 5, mọi người cùng thức thật sớm để khởi hành sớm, tránh cái nắng gay gắt của mùa hè và một thứ còn ghê gớm hơn nữa, đó là nạn kẹt xe. Chắc chắn là tất cả mọi người đều thương ba Dũng của Suri nhiều lắm vì ba Dũng chỉ ngủ được có khoảng 2h 30 thôi mà phải lái xe cả một ngày để đưa con về quê nội.

Trạm dừng đầu tiên là một nhà hàng sang trọng, được trang trí theo phong cách miền quê. Suri vô cùng thích thú khi phát hiện ra một con cò nhỏ trong khuôn viên của nhà hàng. Tuy khung cảnh vô cùng sang trọng và rất thoáng mát, nhưng phục vụ ở đây không được tốt và chuyên nghiệp, món ăn thì không ngon gì mấy.

Trạm dừng thứ 2 là một nhà hàng trên bờ sông tại thàng phố Cần Thơ (mà bị dì Phương gọi là Cần Thở. hihi). Sau một hồi chạy loanh quanh, vòng quanh cái bùng binh và bến Ninh Kiều xinh đẹp, cuối cùng mình cũng tìm ra nhà hàng ... đang tổ chức đám cưới. Cũng may mình vào hỏi thì còn những cái chòi dành cho gia đình và nhóm bạn. Má Thư và dì Phương tìm được một cái chòi rất lý tưởng nằm sát ngay bờ kè, đối diện với khách sạn Quốc Tế, nơi ông bà đã từng ở. Gió từ bờ sông thổi vào mát rượi, mang theo đủ những hương vị của phù sa đồng bằng sông Cửu Long, ba Dũng thì kê luôn mấy cái ghế ngồi lại rồi ngủ một giấc khoảng nửa tiếng để lấy sức lái tiếp. Tuy nhiên đây chỉ là quán nhậu, nên món ăn cũng không mấy gì là ngon, mà phục vụ thì rất ư là quán nhậu. Mọi người cùng kêu món gỏi củ hũ dừa (món này dì Phương thích, nhưng chỗ này làm mặn chát, món cá kho tộ, canh cải xoong thịt bằm, khoai tây chiên bò lúc lắc, và một tô cháo cho Su. Dì chỉ thích nhất là món cháo có nấm thôi. Dì ăn wá trời, đến nỗi sau đó đi đái không kịp thở. hihihi.
Thành phố Cần Thơ cũng hiện đại không kém gì Sàigòn, chỉ có điều là giao thông tốt hơn do ít người hơn, và chẳng có lô cốt gì cả. Trên những con đường lớn, luôn có bóng dáng của những toà nhà lớn, siêu thị, trung tâm mua sắm, vui chơi giải trí... và có cả những quán cà phê, cơm trưa văn phòng hiện đại nữa.

Dọc đường đi cũng có lúc con quấy khóc đòi ba Dũng bế, đòi má Thư hay dì Phương bế, mà phải đứng lên cơ, chứ không phải ngồi ôm... làm mọi người phải dùng bao nhiêu là con bò, trâu... giả dọc đường để dụ cho con nín khóc quên chuyện bế. Mà con bây giờ không thèm theo dì Phương nữa, cái gì cũng dì Anh Đào, dì Anh Đào, ăn giống dì Anh Đaò, mặc giống dì Anh Đào, chơi với dì Anh Đào. huhuhu. Dì Anh Đào thì tròn xoe mắt nhìn những ngôi nhà sặc sỡ vàng choé, hay xanh dương rực rỡ, xanh lá mạ tươi tắn, hoặc tổng hợp tất cả những màu sắc tươi sáng này. Dân miền Tây vốn giản dị và yêu những màu sặc sỡ mà, không giống những ngôi nhà nâu đen của dân miền Trung hay miền Bắc.

Trạm dừng tiếp theo là thành phố Cà Mau, khách sạn Ánh Nguyệt, một khách sạn 3 sao. Tuy chẳng có quang cảnh gì đẹp, nhưng khách sạn này có khá đầy đủ các dịch vụ, phòng ốc cũng tạm được.
Thôi mai kể tiếp nha. bùn ngủ rồi