Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

first night in switzerland

Í hình như dì đã bỏ sót điều gì đó trong buổi chiều đầu tiên ở Thụy sĩ, chiều thứ sáu. Dì và dì Thúy cùng nhau đóng bộ thật đẹp để đi dạo ở sông Rhine, con sông đẹp nhất Thụy sĩ. Dì Thúy cho dì mươn chiếc váy trắng ngắn mà dì Thúy bận bị rộng và một chiếc áo thun cũng bị rộng. Dì mặc vào trông rất teen. akakakak. 2 dì cùng nhau đi bộ ra sông. Con sông rất đẹp, đẹp đến nỗi có thể so sánh với bất kỳ con sông quê hương nào trong lòng của mỗi người. Những chiếc cầu và kiến trúc các ngôi nhà bên bờ sông cũng đều làm mê đắm người biết yêu cuộc sống. Chiều nay, trời nắng ấm nên có rất nhiều anh chị sinh viên ra đây tắm nắng. Những chú chim bồ câu cũng lân la đến gần hết sức thân thiện. 2 dì đã ghé siêu thị ở gần nhà để mua một bịch khoai tây chiên, vì nghĩ rằng biết đâu mình lại muốn nhai cái gì đó khi ngồi bên sông ngắm cảnh. Sau khi ăn mấy miếng, 2 dì đều cảm thấy không thể nhượng bộ được nữa với món ăn gây béo phì đó, 2 dì quyết định đầu độc lũ chim bồ câu hiền lành ở bờ sông bằng món khoai tây chiên đầy cholesteron đó, nhất khoát là chúng sẽ bị máu nhiễm mỡ trong một tương lai rất gần. hahahah

Đêm đầu tiên ở Thụy Sĩ cũng thật là thú vị. Dì sẽ cùng dì Thúy đi khám phá thế giới salsa ở Basel. Từ những lời cảnh báo của dì Thúy thì mọi người ở đây không niềm nở với người lạ lắm, nên chắc là dì Phương sẽ không có bạn nhảy đâu. Buồn mấy chục phút vậy. Nhưng cuối cùng máu salsa cũng thắng, dì Phương cũng khoác lên mình chiếc áo đầm màu đỏ mà dì định mặc đi đám cưới dì Thúy và chú Lars ( huhuhu). Mọi thứ ở bar Rounge, tầng 33 Messe Turn thật là mới mẻ. Dì chẳng quen ai ở đó cả. Có thể 2 dì đến sớm quá nên sàn cũng chỉ có 2 cặp nhảy thôi. Ở đây có nhiều salseros nhưng tiếc là, đúng như lời dì Thúy nói họ không chịu nhảy với người lạ. Thế là dì phải đến mời. Rốt cuộc, đêm salsa đầu tiên ở Basel cũng không phải là quá tệ.

it's worth the money

Dì phải công nhận rằng ngồi trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ quả là một điều rất mệt mỏi, nhất là khi không có trai đẹp ngồi bên cạnh (điều này thì ai cũng biết hết rồi phải không ta?) Lần này chuyến bay của dì không suôn sẻ như mấy chuyến bay trước, dì toàn ói thôi, chỉ uống được coke để cầm hơi qua tới Thụy sĩ gặp mặt bạn bè và nhảy salsa.Hãng máy bay này thế là lời to rồi nhỉ.

Sân bay zurich rất rộng và sạch sẽ cũng như các sân bay ở các nước tiên tiến khác, nhưng lúc này phần thì mệt phần thì háo hức muốn gặp dì Thúy, nên dì cũng chẳng để ý gì mấy đến khung cảnh xung quanh. Tại baggage claim dì đã nhận ra 2 cái vali của mình từ đằng xa, vì dì đã cẩn thận cùng với suri thắt 2 sợi dây ruban màu hồng lên đó. (kiss kiss bây giờ con đã có thể dùng ngón tay để thực hiện những động tác phức tạp như xỏ dây qua một cái lỗ nhỏ)

Dì Thúy chào đón dì Phương bằng một nụ cười rất saigon, tươi như nắng sài gòn những ngày giáp tết. Thấy dì Thúy là dì Phương thấy hết mệt liền vì biết rằng hết say máy bay rồi. Dì Thúy còn mang cả chuối và bánh mì cho dì nữa (chuối Thụy sĩ grown in châu phi, ngon hết bít akakakaka) Chú Lars ròm cũng ra đón dì nữa, nhưng sáng nay chú phải đi làm nên chú không thể nhí nhố cùng 2 dì đi chụp hình được. Chú Lars thả 2 dì ở chỗ làm rồi 2 dì tự một mình đi xe điện về nhà. Trong lúc chờ xe điện thì 2 dì đi lòng vòng nhí nhố tạo dáng chụp hình.

Khung cảnh buổi sáng sớm ở đây thật là lãng mạng nhưng vắng vẻ, 2 dì tha hồ mà đứng ngồi, quỳ, lăn lê bò mà vẫn không bị ai để ý (mà có để ý cũng chẳng sao vì người mẫu mà diễn bất cần hoàn cảnh xung quanh. Nơi 2 dì chụp hình là một tòa tháp cổ có tên là Flughafen Laufenburg cổ ơi là cổ. Ở đây có rất nhiều cây dại mọc xung quanh. Dì Thúy muốn chụp một bức hình nghệ thuật cảnh dì đang chúm môi thổi một bông bồ công anh. Tấm hình đầu dì Phương làm dáng rất chuẩn môi chúm chím rất đáng iu, dì Thúy chụp xong lắc đầu nguầy nguậy bảo " chị phải thổi mạnh lên thì nó mới bay chứ", thế là dì vội vàng bứt ngay một bông bồ công anh khác phồng mang trợn mắt thổi để tạo hiệu ứng hình ảnh tốt. Chụp xong tấm hình này dì Thúy đăm chiêu thấy rõ, tự lẩm bẩm, thôi chụp lại. Dì Phương cũng ngoan ngoãn ngắt thêm một bông nữa, rồi cũng chu mồm thôi mạnh. Đến lần này thì dì Thúy nói thiệt " Sao không thấy bông bồ công anh bay vậy ta?" rồi 2 dì cùng phát hiện tại phần bông bay ra nhỏ quá nên máy ảnh không ghi lại được . hahahaha tội nghiệp cho cây bồ công anh xơ xác hy sinh cho nghệ thực nhíp ảnh.
Trên chuyến xe điện về nhà chỉ có mấy người thôi vì đây là giờ đi làm mà. 2 dì tha hồ nói chuyện nghiêng ngó, mà chẳng có ai hiểu tiếng việt nên 2 dì nói xấu họ mà không sợ bị oánh giá. akakakak. Về tới nhà dì Thúy nướng bánh mì đãi dì Phương. Bánh mì ngon oi là ngon. Ăn xong thì dì .... buồn ngủ.... mặc dù trên máy bay dì toàn (cố) ngủ không hà nên chỉ xem được có mỗi một phim Wedding Daze. Buổi chiều dì làm một chuyện mà khi ở nhà dì hiếm có khi làm (hầu như là cả năm mới làm một lần haizzz) đó là ...... đi chợ nấu ăn. Đối diện với nhà chú Lars và dì Thúy là một siêu thị nhỏ nên rất tiện cho .... những người không thích làm việc nội trợ như dì .. hihihih.
Bữa cơm chiều đầu tiên tại Thụy Sĩ chỉ toàn là món Việt Nam, susu xào không, đậu hũ tứ xuyên và dưa chuột.... nhưng chú lars cũng khen ngon làm 2 dì zui mún chít.

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009

Thụy Sĩ- miền đất của chocolate



Trải qua biết bao vất vả, bực bội, nước mắt và cả máu nữa (tổ cha mấy con muỗi) cuối cùng dì cũng được ngồi viết blog ở một đất nước mà bất kỳ cô gái nào cũng muốn đến vì thèm ăn chocolate nha (chứ không phải vì trai Thụy sĩ đâu)
Chuyến bay dài mười mấy tiếng với hãng hàng không Thai Royal thật là mệt mỏi. Suốt cả buổi chiều thứ 5 dì chộn rộn chuẩn bị hành lý và gội đầu nên cũng chẳng chú ý chiện ăn uống, đến khi ra sân bay thì lại sớm wa, nên ba Dũng, má Thư và Suri cùng vào ngồi uống nước tại một quán ở sân bay. Công nhận quán này không có bán dao lam, vì còn bận để dành cứa cổ khách, chỉ có một ly nước ép ổi (ổi rẻ mún chít), một ly nước ép cà rốt (dì thề là ba Dũng gọi cà rốt, chứ không gọi cà rốt i răk), má Thư dũng cảm kiu thêm 2 miếng bánh bằng 2 ngón tay thế mà phải trả gần 200 ngàn. Đúng là dao lam
Sân bay TSN bây giờ đã được sửa sang lại nhưng vẫn không to bằng những sân bay khác trong khu vực, nhưng những trang thiết bị trong sân bay cũng đã tiên tiến lắm, chỉ tiếc thêm một điều nữa là đồ ăn ở đây bán mắc wa, và toàn là những kẹo, bánh .... cho những người có tiền và muốn mua wa mang đi nước ngoài và muốn tăng trọng nhanh. Còn dì lại đang mơ ước làm giảm và chậm quá trình heo hóa cũng như nhiều quá trình khác như quá trình già hóa, xấu hóa, ... nên đành nuốc nước ... đương nhiên là nước miếng rất sạch, rất organic vào trong rồi bước tiếp tới những quầy hàng chỉ dành riêng cho những người can đảm và không có tiền sử bị bịnh tim, nếu không thì chắc ai cũng xỉu khi nhìn bảng giá rồi nhìn vào bóp tiền của mình.

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Hãy cố gắng làm người nước ngoài.


Hôm nay dì cảm thấy tiêu tan hết giấc mộng được đi du lịch ở Thụy Sĩ và dự đám cưới của dì Thúy. Dì cũng đã trãi qua nhiều lần đi xin visa ra nước ngoài nhưng chưa lần nào dì cảm thấy sâu sắc rằng làm người dân của một nước nghèo lại có thể nhục đến thế. Thực ra trước đây cũng có người đã nói đến những cảm giác này rồi, nhưng đối với dì nó xa xôi lắm, vì nếu ai đó so sánh cuộc sống ở việt nam với những nước khác, thì dì lại thấy sự so sánh đó thật là khập khiễng. Dì nghĩ ở đâu cũng có những nỗi khỗ, cái khổ thì không ai giống ai, với lại người ta giàu thì mặc người ta chứ, phải không? Rồi trong môi trường làm việc, sự tự tin trong dì lại càng tăng lên (đôi khi bây giờ nó còn phát triển thành tự cao nữa chứ, dì cảm thấy rằng mình chẳng thua kém một ai để mà phải tự ti, quỵ lụy.

Thế rồi một ngày nọ dì lên lãnh sự quán thụy sĩ để xin visa. Dì phải đứng trong vòng 30 phút để trả lời một cuộc phỏng vấn (giống như là hỏi cung ở đồn công an vậy vì có rất nhiều những câu hỏi riêng tư), rồi dì phải dịu dàng cúp điện thoại sau khi bị hẹn hàng chục lần chỉ để nghe đúng một câu "chưa có kết quả". Sáng nay, vì không thể chờ đợi được nữa, dì đã nổi giận mà mắng cô nhân viên phòng lãnh sự sau khi nhận được thêm một lần nữa câu "chưa có kết quả". Vào buổi chiều, khi dì còn đang say giấc ngủ, thì dì nhận được điện thoại từ lsq kêu dì lên lấy giấy gì đó.

Khi dì lên tới thì người ta đưa cho dì một tờ giấy viết toàn bằng tiếng Đức rồi yêu cầu dì gửi wa bên thuy sĩ để bên đó làm việc với công an rồi gửi về Việt nam. Cô ấy còn nhấn mạnh là phải gửi bản gốc khi dì hỏi liệu có thể gửi bằng fax không. Lúc đó dì cảm thấy hoàn toàn sụp đổ vì hôm nay đã là t3 rồi. Cơn giận trào lên, ức không chịu nổi mà không biết phải than vãn với ai, vì ... mình là con nhà nghèo mà. Xin visa đến nước người ta mà giống như ăn nhờ ở đậu nhà người giàu vậy. Lúc đó dì nghĩ nếu mình không phải là người Việt nam thì chắc hẳn không phải bị đối xử như thế này.

Rồi dì ngồi viết một lá thư than phiền cho hả giận. Viết xong rồi ngồi nghĩ lại lá thư đó viết xong cũng chẳng để làm gì. Chẳng lẽ để nhận một lời xin lỗi?
Nói túm lại, kiếp sau nếu có được làm người, thì phải là dân xứ giàu (dù có phải làm ăn xin white trash) còn không thì làm con ngu biết đâu có một ông già nước giàu đến cưới mình về,rồi mình sẽ được sống một cuộc đời ..... không dám nói, và túm lại kết quả là mình chẳng bao giờ chịu nỗi khỗ nhục của người đi xin visa.

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

sau 2 tháng, khong biet dì Phương có gì thay đổi không?


pose "chảnh"

I love fashion Tv

Hi Fashion Tv.

Dì đẹp quá há

Ô kìa ai như cô ấy, con của ba má cô ở nhà. Dáng người xinh sao xinh thế trông khác chi mỹ nhân sìu sao.. (hát theo giai địu bài Cô Thắm Zìa Làng)

Một trong những công viên Phú Mỹ Hưng vào một buổi sáng thứ 5 vắng vẻ, dì có thể nhảy chân sáo ở đây vàluôn mong có paparazzi dòm ngó.

í, con kiến nó cắn chân dì Phương. Vừa lo bắt kiến mà vẫn không quên giữ cái mắt kiếng hàng hịu (esprit) đã bị Suri bẻ sắp gãy càng sứt gọng. akakaka


Dì Ngân (giờ đang du học ở New Zealand) đang trổ tài tán tỉnh chú chụp hình (chú Khoa). 2 dì thi nhau hôn gió chú Khoa tới tấp.


Đây là hình chụp mở hàng, mở màn cho một ngày chụp hình rất thành công và rất vui

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Chuyện của ngày hôm qua



Suri của dì bây giờ mỗi ngày một lớn. Trong nhà lúc nào cũng vang vang tiếng hát của con, nhất là khi con tắm vào buổi chiều (từ khi đi đà lạt về biết con thích tắm bồn, dì Phương đã đưa ra "sáng" kiến là đem cái thau tắm hình cái bồn của con từ hồi con mới sinh xuống và biến nó thành một cái bồn tắm tiện lợi). Con vừa nằm trong chiếc bồn tắm nhựa xinh xắn màu hồng vừa hát thật to bằng một cái giọng tuy còn hơi đớt đát bài "Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm. Tóc bà trắng, bạc trắng như mây. Cháu yêu bà, cháu nắm bàn tay. Khi cháu vâng lời cháu biết bà vui". Dì nằm trên lầu tập thể dục mà cười hạnh phúc vì biết chắc bà ngoại sẽ vui lắm khi nghe con hát.

Giờ đây con lớn lên mỗi ngày. Chỉ cần một ngày trôi qua thôi là có biết bao chuyện kể về con, thì dụ như hôm nay con nhất quyết đòi dạy dì cách uống ya-ua từ hũ, con nhất quyết làm mẫu như là một người rất có kinh nghiệm. Trông thật buồn cười. hihihi

Chuyện về chuyến đi Đà lạt dường như còn chưa hết. Lần này con thật là dạn dĩ.Con chạy tung tăng khắp đại sảnh miệng thì hát vang vang những bài hát mà con yêu thích và nhớ được, những bài mà các dì cũng chưa chắc là nhớ hết, những bài hát mà ai nghe cũng phải giật mình vì toàn là những bài hát cách mạng vang bóng, như bài Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây, Hai Chị Em.... (Dì Tùng Anh, dì Anh Đào hết hồn chưa?) Đương nhiên con cũng thuộc rất nhiều những bài hát trẻ con, những bài hát luôn làm mọi người trong gia đình hạnh phúc mỗi khi con cất tiếng. Ví dụ như bài Cả Thế Giới Trong Túi Bố (Đình Khiêm)

Bố cho con đôi mắt sáng
Bố cho con bàn tay ngoan
Bố cho con vầng trán rộng
Và đây nữa, nụ cười xinh
Nếp nhăn trên khoé mắt
Chút sơn pha bạn mái đầu
Bao nhọc nhằn qua năm tháng
Bố tiếc chi cả đời mình
Cả thế giới ở trong túi bố
Điều gì của bố là của con
Yêu bố hơn những gì con có
Thật tuyệt vời là Bố của con.
Ba Dũng nghe xong là hết thếy mệt liền, đúng không ba Dũng. Điểm 10 cho má Thư đó.

Vì đây là khách sạn 4 sao nên vào buổi chiều họ có phục vụ mứt và cà phê miễn phí tại đại sảnh. Khách ngồi thưởng thức đồ uống, nhấm nháp miếng mứt, hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn vườn hoa, hồ cá trong vườn trong một không gian tràn ngập tiếng đàn piano và vilon. Thật là một đại tiệc cho 5 giác quan của con người. Đại sảnh của khách sạn cũng rất rộng rãi và đẹp. Trong phòng tắm của mỗi người đều có một cái bồn tắm thật đẹp. Hôm lên Đà lạt, 2 dì cháu mình đã tranh thủ xả một bồn nước ấm... rồi dì thì mặc Bikini (thật là kinh dị. tắm bồn trong trang phục bikini) Suri cũng thế. Hai dì cháu cùng tắm, cùng giỡn. Chuyện những tưởng chẳng có gì là đáng quan tâm, thế mà dì Mai ngồi trên bàn cầu chăm chú say mê xem (akakakak) rồi còn chụp hình nữa chứ. Không biết chừng nào hình "nóng" của dì mới lộ ra trên internet đây. hahahaha ủa quên huhuhu mới đúng chứ.

Vào mỗi buổi tối, ngoài vườn có phục vụ bbq, ở giữa là một đống lửa thật to được đốt lên để sưởi ấm cho những người còn cô đơn. hihihi. Đồ ăn rất ngon, dì và dì Mai ăn quá trời luôn. Chuyến đi này đúng là một chuyến đi đầy tính ăn uống, lúc nào cũng thấy ăn, tối thì ăn buffet bbq, thịt thỏ, salad (yummy) ở Nhật Ly, sáng thì buffet sáng, trưa thì ăn thịt nướng ở ven hồ.... Kết quả là cả 2 dì đều lên ký, tăng trọng tốt.

Đây là lần đầu tiên (gần như là như vậy) của dì Mai trên Đà lạt nên dì Mai chụp rất nhiều hình. Mà dì Mai cũng nghiện chụp hình như dì nên chỉ cần có mỗi cái ban công trong phòng khách sạn thôi, mà 2 dì đã chụp có đến 30 tấm, thôi thì đủ loại lăn lê, bò, ngữa, đứng... Bà ngoại cũng phải chào thua dì Phương thôi. Dì Mai rất dễ thương nên Suri cũng đã quen được với dì cũng nhanh chóng, vả lại bây giờ "Suri lớn rồi mà".

2 ngày tuyệt vời ở Đà lạt cũng trôi qua thật nhanh chóng như tất cả những ngày nghỉ khác. Ngày về má Thư, dì Phương (hai fan hâm một của chuối Đà lạt) đã mua 4kg chuối mang về Sàigòn. Riêng dì Mai, một fan hâm một mới của chuối la-ba thì vớt tới 10kg lận. Dì chọc bảo là "Chắc dì Mai mua chuối để làm từ thiện ở Đảo Khỉ, Cần giờ wá hà"
Đường từ Đà lạt về sài gòn sao mà dài thế. Với một tay lái lụa như ba Dũng xe chạy thật nhanh mà cũng hết 9 tiếng mới về đến nhà. Dọc đường đi trời mưa một trận thật tooooooo, ngập hết đường sá. Cơn mưa, và không khi se lạnh làm cho nỗi nhớ Đà lạt lại trào lên.
Đà lạt ơi, hẹn lại lần tới nha.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2009

Đà lạt, điểm đến không bao giờ chán


Dì cháu mình vừa mới hoàn thành một chuyến đi chơi nữa chỉ trong vòng có một tháng. Điểm đến lần này không phải là xứ sở của những chú cua hấp dẫn, hay những chú tôm chân không dài mà còn cong cong nhưng cũng hấp dẫn không kém. Dì Phương, ba Dũng, má Thư, Suri và một thành viên nữa cũng không kém phần đặc biệt tham dự, đó là dì Mai, bạn đồng nghiệp với dì Phương ở Seameo.

Lý do của chuyến đi này cũng thật là kỳ lạ (mà chuyến đi này cũng còn nhiều điều kỳ lạ nữa kìa). Sáng chủ nhật ngày 24-5, dì nhận được thông báo bất ngờ của Seameo cho nghỉ một tuần bắt đầu từ ngày 31. Thế là dì lập tức gọi điện thoại cho má Thư sắp xếp một chuyến đi chơi vì con cũng bắt đầu nghỉ hè từ ngày 30. Sau nhiều ngày đắn đo suy nghĩ thì cuối cùng dì và má Thư cũng chọn Đà lạt, điểm đến không bao giờ chán.

Cái kỳ lạ thứ 2 là việc xuất hiện hết sức tình cờ của dì Mai. Sau khi đã chọn xong ngày, ba Dũng cũng đã ok, thì đùng một cái dì Anh Đào thông báo là không đi được, dù dì Phương cũng đã thuyết phục. Bà ngoại cũng chẳng đi vì không muốn bỏ ông ở nhà một mình.... Dì cũng cảm thấy một tương lai hết sức xám xịt khi phải ở một mình một phòng trong vòng 2 đêm. Và phải trả những 40 đô cho một đêm. Nhưng lỡ rồi, gồng mình chơi tới luôn, vì đằng nào dì cũng là người khởi xướng mà. Cho tới 12h đêm thứ 7, trong khi đang online và chuẩn bị vali, thì dì vẫn nghĩ là mình sẽ chẳng có bạn đồng hành chung phòng. Đùng một cái dì Mai online, thế là dì rủ đại dì Mai. Ai dè dì Mai đồng ý. Trong vòng có 3 tiếng sau dì Mai có mặt tại nhà mình, bắt đầu một chuyến đi thật là thú vị.