Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, và cũng là ngày lễ Tình nhân trong cái nắng rực rỡ, và muôn vàn những đóa hoa xuân. Sáng nay cũng như sáng xuân năm trước mình cùng gia đình dậy thật sớm để cùng nhau đi đường hoa Nguyễn Huệ, để được hưởng chút không khí trong lành, hương xuân sáng mùng một. Đường hoa năm nay không đẹp bằng năm trước, nhưng cũng đủ để cho khướu giác và thị giác của mình được đắm chìm trong hương hoa thoang thoảng, và vô số những màu sắc của hoa lá cỏ và của cả những người du xuân sáng mồng một này.
Hôm nay cũng là ngày sinh nhật của một người bạn đặc biệt (tính theo lịch của Canada là ngày 13.2, còn ở Việt nam là 14-2)nên mình cũng đã cố online để gửi lời chúc mừng, dù hôm nay khá là bận rộn, còn hôm qua thì thức cũng hơi khuya (cũng như thường lệ mà, hí hí). Tối qua khi cúng mời ông bà về, mình lại nhớ tới ngoại. Sao mà mình lại nhớ đến thế cái dáng tất tả của ngoại mỗi khi gần tết. Dù đã rất lớn tuổi nhưng ngoại vẫn giữ nguyên những hoạt động quen thuộc của ngày tết, trước ngày 23 ngoại sẽ bàn với má mình việc tổ chức đi thăm mộ ông và cậu, sau đó lại tất tả mua sắm vài chậu hoa kiểng nhỏ để trang trí nhà cửa trong dịp tết, tiện thể mua ít quà cho bà nội của mình. Sau đó thể nào bà cũng sang nhà mình để hỏi thăm chừng nào nhà mình gói bánh chưng để xem bà có thể giúp được gì không, bà đúng là một người phụ nữ 10 hoa tay. Bà rất giỏi trong việc nội trợ và đảm đang quán xuyến nhà cửa, tiếc là nghề gói bánh của bà chỉ có 2 chân truyền, một là cậu Toại, hai là Anh Thư, còn má của mình thì ... chậc chậc, chưa kể đến dì Đào (gói bánh xấu khủng bố luôn). Mình vẫn còn nhớ như in đôi tay với những ngón ngắn đã nhăn nheo của bà luôn khéo léo duyên dáng uốn nếp những chiếc lá dong và lá chuối để tạo thành những chiếc bánh chưng mang đậm dáng vẻ cũng như hương vị của hạnh phúc sum vầy.
Mình cũng nhớ những buổi sáng mồng một, khi tất cả mọi người tụ tập ở nhà bà, để được vòi bà lì xì, để.... để.... thế mà cũng đã 2 năm rồi không còn có bà nữa. Hôm trước khi lên tảo mộ, lần đầu tiên mình có cảm giác rất thân thiết không muốn rời với một cái mộ - mộ của bà.
Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010
Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010
Sắp chia tay năm Con Trâu rồi
Cũng định viết tiếp về những trải nghiệm đau (thì ít) mà khổ (thì nhiều), nhưng nghĩ mãi lại thôi vì dù sao đó cũng sắp là năm cũ rồi... Có lẽ đau nhất là vào 2 ngày đầu tiên khi mình không thể dịch chuyển được. Chắc là không thể nào quên được ngày đầu tiên....Mình vốn là đứa khó tính trong việc đi toa-lét. Chỗ không sạch là thà nhịn chứ không đi. Chỗ lộ thiên, mắc cỡ lắm, chưa chắc đã đi (giống như hôm đi trekking với Thúy và Lars)... Thói quen này hình thành từ khi mình còn ở trường học, nên tính mình rất ít uống nước và hiếm khi đi toa-lét. Ngày hôm ấy mình đã không đi từ 12h cho đến tận 4h sáng hôm sau, dù đã cố gắng hết sức, dùng hết mọi cách. Cũng tại vì mình phải quấn tã (huhu y như em bé vậy đó) lại phải đi trong tư thế nằm nên vừa mắc cỡ, vừa không quen nên ... mình cũng thử dùng cách dùng ngón tay khều nhẹ phần dưới với hy vọng thấy nhột mà mắc, cũng dùng luôn tiếng xì (y như em bé luôn) đến cả tiếng đồng hồ mà nó nhất định không chịu mắc trong khi bọng đái của mình căng như là bánh xe mới bơm, tức không chịu nổi. Ba má mình sợ phải chở mình quay lại bệnh viện để thông đường tiểu thì chắc chết quá, nên phải cố viện đến cách cuối cùng. Sau khi cho mình uống thuốc giảm đau, cả 2 người cùng dùng 1 miếng ván và rất nhiều gối để nâng mình ngồi dậy. Lúc nâng lên thì mình chỉ cảm thấy hơi đau thôi, nhưng sau 5 phút thì mình bắt đầu thấy đau nhiều thì mình nói ba má hạ xuống. Trời, đây là những giây phút khủng khiếp, mình đau đến muốn ngất luôn. Cũng may khoảng 4h sáng hôm sau
thì đột nhiên một dòng nước nóng hổi chảy ra, thấm ướt tã, mình thở phào nhẹ nhõm kêu má thay đồ cho mình.
Những ngày tiếp theo đó tràn đầy những cảm xúc vui buồn khó tả. Vui vì có biết bao đồng nghiệp và cả xếp nữa đến thăm, kể chuyện vui, rồi âu yếm xỉ vả..... Buồn là vì khoảng di động của mình chỉ có đúng 3 tư thế, nằm ngữa, nằm nghiêng trái phải. Còn những cảm giác khó tả là khi phải ăn, ngủ, ấy tại chỗ cho má phục vụ..... mắc cỡ và thương má ghê mà không biết nói làm sao. Còn cái giây phút hạnh phúc đã bất chợt đến khi mình lần đầu tiên tự đi đái và đi cái kia (sau gần 6 ngày)được, lần đầu tiên sau hơn 1 tuần mới được gội đầu. Mình thì ngồi trên bàn cầu cho má dội nước gội đầu. Gội xong thì đầu nhẹ tênh, còn tóc thì thơm, thật là sảng khoái dễ chịu.
Chuyện còn chưa hết khi cuối năm trâu mình còn dớt thêm được cú chót là đau dạ dày. Mình ói một trận từ sáng tới trưa tại trường rồi được dẫn tới phòng nội soi luôn. Kết quả là bị viêm niêm mạc hang vị, mức độ trung, uống thuốc một tuần.
Chỉ còn 24 tiếng nữa thôi là mình sẽ chia tay với năm con trâu, vui nhiều, buồn nhiều mà đau cũng nhiều. Hy vọng năm mới sẽ mang đến cho mình những điều tốt đẹp hơn
thì đột nhiên một dòng nước nóng hổi chảy ra, thấm ướt tã, mình thở phào nhẹ nhõm kêu má thay đồ cho mình.
Những ngày tiếp theo đó tràn đầy những cảm xúc vui buồn khó tả. Vui vì có biết bao đồng nghiệp và cả xếp nữa đến thăm, kể chuyện vui, rồi âu yếm xỉ vả..... Buồn là vì khoảng di động của mình chỉ có đúng 3 tư thế, nằm ngữa, nằm nghiêng trái phải. Còn những cảm giác khó tả là khi phải ăn, ngủ, ấy tại chỗ cho má phục vụ..... mắc cỡ và thương má ghê mà không biết nói làm sao. Còn cái giây phút hạnh phúc đã bất chợt đến khi mình lần đầu tiên tự đi đái và đi cái kia (sau gần 6 ngày)được, lần đầu tiên sau hơn 1 tuần mới được gội đầu. Mình thì ngồi trên bàn cầu cho má dội nước gội đầu. Gội xong thì đầu nhẹ tênh, còn tóc thì thơm, thật là sảng khoái dễ chịu.
Chuyện còn chưa hết khi cuối năm trâu mình còn dớt thêm được cú chót là đau dạ dày. Mình ói một trận từ sáng tới trưa tại trường rồi được dẫn tới phòng nội soi luôn. Kết quả là bị viêm niêm mạc hang vị, mức độ trung, uống thuốc một tuần.
Chỉ còn 24 tiếng nữa thôi là mình sẽ chia tay với năm con trâu, vui nhiều, buồn nhiều mà đau cũng nhiều. Hy vọng năm mới sẽ mang đến cho mình những điều tốt đẹp hơn
Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
kể típ
Lúc đó mình đau đến mắt đổ hào quang, không thể làm gì hơn được là rên lên gọi em gái đến giúp. Và cũng như thường lệ, tiếng rên đó cũng chẳng được đáp lại một cách dịu dàng, chỉ có câu trả lời đại loại như "đợi chút, chuyện gì vậy..." Mình đành phải kêu tới má (mà lúc đó má đang có khách) nên khoảng 3 phút sau thì chị Liên chạy lên mới biết tình trạng của mình. Ba má mình phải đuổi khéo khách về, rồi ba mình lập tức lấy một chiếc gối kê để mình có thể tựa vào mà không cần phải gồng tay để giữ cho phần thân dưới không chuyển động, rồi ba chạy đi gọi điện thoại cho chú Thành để có thể đưa mình đi cấp cứu ngay. Má mình và Thư thì lo tìm cách chuẩn bị cho mình đi bệnh viện. Cả 2 người nhìn mình rồi lắc đầu vì lúc đó mình đang mặc một cái áo đầm ngủ ngắn ơi là ngắn. Anh Thư hiến kế thế là má cầm kéo cắt xoạt một cái, tiêu luôn cái áo iu dấu của mình, rồi cả 3 người (trong đó có mình nữa) cùng hì hụi tròng vào người mình bộ đồ bộ mà Anh Thư đã mặc lúc mới sinh Suri.Một lát sau xe cấp cứu tới. Bác sĩ xuất hiện cùng với một số đồ cấp cứu thông thường. Ba má mình nhất quyết chở mình đi Chấn Thương Chỉnh Hình cho chú Thành khám, còn bác sĩ cấp cứu thì không chịu. Họ bảo họ chỉ chở mình đến trung tâm Ung Bướu được thôi vì đó là bệnh viện gần nhất theo đúng nguyên tắc. Sau một hồi thỏa thuận họ đồng ý và mình thì trả thêm tiền. Nhưng mình vẫn phải chờ thêm một lúc lâu nữa vì họ còn mang thiếu cái dây đai... Đường đến chỗ chú Thành xa thật, nằm trong xe cấp cứu mình chẳng còn nhận ra đâu là đâu nữa.
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010
năm 2009 đã trôi qua
Lâu lắm rồi mình không lên blog. Hôm nay trở lại, đọc blog của một người em ở xa mới biết em bị bệnh nặng trong những ngày cuối năm, mùa lễ hội. Thương em ghê. Mà cũng thương mình nữa chứ. Vào đúng ngày Noel mình còn bị số đen hốt cú chót. Mình mới ngồi chát với Linh xong về chuyện đi sớm đến buổi tiệc noel của la salsa vì mình được giao nhiệm vụ đóng vai bà già noel, thế mà chỉ ít phút sau mình vừa ngồi xuống cái ghế quen thuộc để chờ khách về rồi xuống nhà dưới giặt đồ thì .... đột nhiên mình thấy đau buốt toàn thân. Cơn đau xuất phát từ phần hông, lan xuống phần chân làm mình không thể cử động được
Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009
Muốn khóc quá hà ....
Hồi nãy không biết tại sao khi mình oánh xong cái tựa đề, mình lại khõ vào phím enter, thế là nó xuất bản luôn bài blog trắng nhách của mình, một bài chẳng có nội dung gì cả. Nhưng có lẽ, đọc xong cái tựa đề thì ai cũng có thể tự hiểu là một chuyện gì thê lương lắm đã xảy ra.. thê lương đến nỗi tác giả cũng chẳng thể viết tiếp mà click đại vào một nút nào đó trên bàn phím với 2 hàng nước mắt tuôn trào .... trời viết đến đây mình cũng muốn khóc nữa nà....
Mình vừa mới may một chiếc áo đầm lụa đỏ rất đẹp, rất mắc tiền, và mình rất vừa ý. Mình chỉ mới lấy về tuần trước thôi, mấy hôm nay còn đang ướm ra, ướm vào, định chừng nào đi Đà lạt về xong sẽ đem đi hấp. Ai có ngờ đâu, ba mình đã đem chiếc áo ấy đi giặt tay khi dọn phòng cho mình trong lúc mình đang còn ở đà lạt. Giờ đây chiếc áo ấy nhìn .... huhuhuhu. Bây giờ mình giận cũng không dám giận, vì làm con ai lại giận cha mẹ bao giờ. Mà ba mình làm điều ấy cũng chỉ vì quá iu thương lo lắng cho mình, mặc dù mình đã nhắc hàng trăm lần là ba không cần phải giặt những đồ mình chưa cho vào thùng đồ dơ... Mình cũng biết tính ba mình thích sạch sẽ gọn gàng, nên bây giờ mà dại dột lên tiếng thế nào cũng được một bài giảng về việc bỏ đồ lung tung ....huhuhuh, mình bây giờ chẳng biết làm gì ngoài việc hy vọng là ... sáng mai sau khi mình ủi lại cái áo đầm này sẽ bớt ... xấu xí ... huhuhuhu
Một tin buồn khác cũng ... hết sức là thê lương. Sau khi ba má mình đem về cái máy ảnh mà mình đã để quên ở Paris, mình phát hiện ra là mình đã xóa hết mấy tấm hình đã chụp trong ngày đầu tiên đến Basel, Thụy sĩ. Lúc đó có lẽ mình tưởng là mình đã lưu trong đĩa rồi ... đúng là không biết lúc đó mình đang nghĩ gì nữa...
Mấy hôm nay cũng có nhiều chuyện vui... nhưng hôm nay mình buồn quá... nên không thể viết tiếp được.. hẹn ngày mai nha
Mình vừa mới may một chiếc áo đầm lụa đỏ rất đẹp, rất mắc tiền, và mình rất vừa ý. Mình chỉ mới lấy về tuần trước thôi, mấy hôm nay còn đang ướm ra, ướm vào, định chừng nào đi Đà lạt về xong sẽ đem đi hấp. Ai có ngờ đâu, ba mình đã đem chiếc áo ấy đi giặt tay khi dọn phòng cho mình trong lúc mình đang còn ở đà lạt. Giờ đây chiếc áo ấy nhìn .... huhuhuhu. Bây giờ mình giận cũng không dám giận, vì làm con ai lại giận cha mẹ bao giờ. Mà ba mình làm điều ấy cũng chỉ vì quá iu thương lo lắng cho mình, mặc dù mình đã nhắc hàng trăm lần là ba không cần phải giặt những đồ mình chưa cho vào thùng đồ dơ... Mình cũng biết tính ba mình thích sạch sẽ gọn gàng, nên bây giờ mà dại dột lên tiếng thế nào cũng được một bài giảng về việc bỏ đồ lung tung ....huhuhuh, mình bây giờ chẳng biết làm gì ngoài việc hy vọng là ... sáng mai sau khi mình ủi lại cái áo đầm này sẽ bớt ... xấu xí ... huhuhuhu
Một tin buồn khác cũng ... hết sức là thê lương. Sau khi ba má mình đem về cái máy ảnh mà mình đã để quên ở Paris, mình phát hiện ra là mình đã xóa hết mấy tấm hình đã chụp trong ngày đầu tiên đến Basel, Thụy sĩ. Lúc đó có lẽ mình tưởng là mình đã lưu trong đĩa rồi ... đúng là không biết lúc đó mình đang nghĩ gì nữa...
Mấy hôm nay cũng có nhiều chuyện vui... nhưng hôm nay mình buồn quá... nên không thể viết tiếp được.. hẹn ngày mai nha
Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009
sắp tới sinh nhật Suri rồi
Năm nay, cũng như mọi năm, sinh nhật của ba Dũng và má Thư tưởng đã bị cay đắng chìm vào quên lãng trước sinh nhật của bà ngoại và Suri. May thay vào ngày sinh nhật của má Thư bà ngoại đã mua một cái bánh kem thật là dễ thương còn ba Dũng thì góp vui bắng một giỏ hoa khổng lồ đúng theo nghĩa của nó. Tức là um tùm, tùm lum bông. Bông của má Thư mà dì Phương thích nhất là mấy bông hoa lan, còn trái thơm làm bằng bông cúc cụt (tức là hoa cúc bị cắt đến tận đài hoa) thì dì không thích mấy vì chẳng hiểu tại sao trái thơm cúc cụt ấy lại xuất hiện trong giỏ hoa lan. Tuy nhiên nếu xét theo quan niệm của đạo nho ngày xưa, thì hoa cúc tượng trưng cho người quân tử, còn hoa lan thì tượng trưng cho người con gái nhà quyền quý, cũng như hoa mẫu đơn ... không biết là người cắm hoa có đủ sâu sắc để nhận ra điều đó không? và cũng không biết người mua hoa có nhận ra ý của giỏ hoa hay không?
Hoa thì chắc má Thư rất thích, dù vẫn cằn nhằn ba Dũng một chút vì phí tiền vô ích, còn Suri thì chỉ thích cái bánh kem của ông bà ngoại thôi. Nhìn con tung tăng vui sướng bên chiếc bánh kem mà cả nhà ai cũng buồn cười và hạnh phúc. Con rất thích ăn kem, nên đã gục luôn mặt xuống mà ăn hết phần kem trên bánh. Khi con ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh trong veo, cái miệng dính đầy kem chocolate nở một nụ cười tươi rói. Mọi người ai cũng xúm vào quay phim, chụp ảnh.
P.s: hình upload lên sau nha
Hoa thì chắc má Thư rất thích, dù vẫn cằn nhằn ba Dũng một chút vì phí tiền vô ích, còn Suri thì chỉ thích cái bánh kem của ông bà ngoại thôi. Nhìn con tung tăng vui sướng bên chiếc bánh kem mà cả nhà ai cũng buồn cười và hạnh phúc. Con rất thích ăn kem, nên đã gục luôn mặt xuống mà ăn hết phần kem trên bánh. Khi con ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh trong veo, cái miệng dính đầy kem chocolate nở một nụ cười tươi rói. Mọi người ai cũng xúm vào quay phim, chụp ảnh.
P.s: hình upload lên sau nha
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)