Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

kể típ

Lúc đó mình đau đến mắt đổ hào quang, không thể làm gì hơn được là rên lên gọi em gái đến giúp. Và cũng như thường lệ, tiếng rên đó cũng chẳng được đáp lại một cách dịu dàng, chỉ có câu trả lời đại loại như "đợi chút, chuyện gì vậy..." Mình đành phải kêu tới má (mà lúc đó má đang có khách) nên khoảng 3 phút sau thì chị Liên chạy lên mới biết tình trạng của mình. Ba má mình phải đuổi khéo khách về, rồi ba mình lập tức lấy một chiếc gối kê để mình có thể tựa vào mà không cần phải gồng tay để giữ cho phần thân dưới không chuyển động, rồi ba chạy đi gọi điện thoại cho chú Thành để có thể đưa mình đi cấp cứu ngay. Má mình và Thư thì lo tìm cách chuẩn bị cho mình đi bệnh viện. Cả 2 người nhìn mình rồi lắc đầu vì lúc đó mình đang mặc một cái áo đầm ngủ ngắn ơi là ngắn. Anh Thư hiến kế thế là má cầm kéo cắt xoạt một cái, tiêu luôn cái áo iu dấu của mình, rồi cả 3 người (trong đó có mình nữa) cùng hì hụi tròng vào người mình bộ đồ bộ mà Anh Thư đã mặc lúc mới sinh Suri.Một lát sau xe cấp cứu tới. Bác sĩ xuất hiện cùng với một số đồ cấp cứu thông thường. Ba má mình nhất quyết chở mình đi Chấn Thương Chỉnh Hình cho chú Thành khám, còn bác sĩ cấp cứu thì không chịu. Họ bảo họ chỉ chở mình đến trung tâm Ung Bướu được thôi vì đó là bệnh viện gần nhất theo đúng nguyên tắc. Sau một hồi thỏa thuận họ đồng ý và mình thì trả thêm tiền. Nhưng mình vẫn phải chờ thêm một lúc lâu nữa vì họ còn mang thiếu cái dây đai... Đường đến chỗ chú Thành xa thật, nằm trong xe cấp cứu mình chẳng còn nhận ra đâu là đâu nữa.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

năm 2009 đã trôi qua

Lâu lắm rồi mình không lên blog. Hôm nay trở lại, đọc blog của một người em ở xa mới biết em bị bệnh nặng trong những ngày cuối năm, mùa lễ hội. Thương em ghê. Mà cũng thương mình nữa chứ. Vào đúng ngày Noel mình còn bị số đen hốt cú chót. Mình mới ngồi chát với Linh xong về chuyện đi sớm đến buổi tiệc noel của la salsa vì mình được giao nhiệm vụ đóng vai bà già noel, thế mà chỉ ít phút sau mình vừa ngồi xuống cái ghế quen thuộc để chờ khách về rồi xuống nhà dưới giặt đồ thì .... đột nhiên mình thấy đau buốt toàn thân. Cơn đau xuất phát từ phần hông, lan xuống phần chân làm mình không thể cử động được

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Muốn khóc quá hà ....

Hồi nãy không biết tại sao khi mình oánh xong cái tựa đề, mình lại khõ vào phím enter, thế là nó xuất bản luôn bài blog trắng nhách của mình, một bài chẳng có nội dung gì cả. Nhưng có lẽ, đọc xong cái tựa đề thì ai cũng có thể tự hiểu là một chuyện gì thê lương lắm đã xảy ra.. thê lương đến nỗi tác giả cũng chẳng thể viết tiếp mà click đại vào một nút nào đó trên bàn phím với 2 hàng nước mắt tuôn trào .... trời viết đến đây mình cũng muốn khóc nữa nà....

Mình vừa mới may một chiếc áo đầm lụa đỏ rất đẹp, rất mắc tiền, và mình rất vừa ý. Mình chỉ mới lấy về tuần trước thôi, mấy hôm nay còn đang ướm ra, ướm vào, định chừng nào đi Đà lạt về xong sẽ đem đi hấp. Ai có ngờ đâu, ba mình đã đem chiếc áo ấy đi giặt tay khi dọn phòng cho mình trong lúc mình đang còn ở đà lạt. Giờ đây chiếc áo ấy nhìn .... huhuhuhu. Bây giờ mình giận cũng không dám giận, vì làm con ai lại giận cha mẹ bao giờ. Mà ba mình làm điều ấy cũng chỉ vì quá iu thương lo lắng cho mình, mặc dù mình đã nhắc hàng trăm lần là ba không cần phải giặt những đồ mình chưa cho vào thùng đồ dơ... Mình cũng biết tính ba mình thích sạch sẽ gọn gàng, nên bây giờ mà dại dột lên tiếng thế nào cũng được một bài giảng về việc bỏ đồ lung tung ....huhuhuh, mình bây giờ chẳng biết làm gì ngoài việc hy vọng là ... sáng mai sau khi mình ủi lại cái áo đầm này sẽ bớt ... xấu xí ... huhuhuhu

Một tin buồn khác cũng ... hết sức là thê lương. Sau khi ba má mình đem về cái máy ảnh mà mình đã để quên ở Paris, mình phát hiện ra là mình đã xóa hết mấy tấm hình đã chụp trong ngày đầu tiên đến Basel, Thụy sĩ. Lúc đó có lẽ mình tưởng là mình đã lưu trong đĩa rồi ... đúng là không biết lúc đó mình đang nghĩ gì nữa...

Mấy hôm nay cũng có nhiều chuyện vui... nhưng hôm nay mình buồn quá... nên không thể viết tiếp được.. hẹn ngày mai nha

Muốn khóc quá hà....

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

sắp tới sinh nhật Suri rồi

Năm nay, cũng như mọi năm, sinh nhật của ba Dũng và má Thư tưởng đã bị cay đắng chìm vào quên lãng trước sinh nhật của bà ngoại và Suri. May thay vào ngày sinh nhật của má Thư bà ngoại đã mua một cái bánh kem thật là dễ thương còn ba Dũng thì góp vui bắng một giỏ hoa khổng lồ đúng theo nghĩa của nó. Tức là um tùm, tùm lum bông. Bông của má Thư mà dì Phương thích nhất là mấy bông hoa lan, còn trái thơm làm bằng bông cúc cụt (tức là hoa cúc bị cắt đến tận đài hoa) thì dì không thích mấy vì chẳng hiểu tại sao trái thơm cúc cụt ấy lại xuất hiện trong giỏ hoa lan. Tuy nhiên nếu xét theo quan niệm của đạo nho ngày xưa, thì hoa cúc tượng trưng cho người quân tử, còn hoa lan thì tượng trưng cho người con gái nhà quyền quý, cũng như hoa mẫu đơn ... không biết là người cắm hoa có đủ sâu sắc để nhận ra điều đó không? và cũng không biết người mua hoa có nhận ra ý của giỏ hoa hay không?

Hoa thì chắc má Thư rất thích, dù vẫn cằn nhằn ba Dũng một chút vì phí tiền vô ích, còn Suri thì chỉ thích cái bánh kem của ông bà ngoại thôi. Nhìn con tung tăng vui sướng bên chiếc bánh kem mà cả nhà ai cũng buồn cười và hạnh phúc. Con rất thích ăn kem, nên đã gục luôn mặt xuống mà ăn hết phần kem trên bánh. Khi con ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh trong veo, cái miệng dính đầy kem chocolate nở một nụ cười tươi rói. Mọi người ai cũng xúm vào quay phim, chụp ảnh.

P.s: hình upload lên sau nha

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Thay đổi lớn

Mấy hôm nay ông ngoại đã dẹp chỗ đầu tủ gần cái bàn nước của ông, nơi mà chỉ có mấy ngày trước đây thôi còn toàn là bình sữa của Suri. Bây giờ Suri không còn bú bình nữa, con đã biết tự cầm ly sữa uống một hơi. Con đã biết cầm ly uống nước từ lâu rồi, nhưng vẫn thích bú bình thôi. Mãi cho tới hôm nay ......

Suri lớn rồi, không còn chỉ chăm chăm chạy theo dì như trước. Dì hơi buồn, nhưng biết làm sao. Dì đi làm suốt ngày, lại hay thức khuya nên buổi sáng thường ngủ bù, không còn có thời gian chơi với con nữa. Con bây giờ chỉ quấn quít với ông bà ngoại và má Thư thôi.

Mấy hôm nay trời Sài gòn lại đẹp lắm. Dì cũng sẽ bắt đầu mặc áo dài đi dạy. Thời tiết làm cho dì cảm thấy mình cũng dịu dàng, duyên dáng nhiều hơn. Ngoài ra có một người rất đặc biệt ngày nào cũng gửi cho dì hàng trăm nụ hôn và những trái tim đỏ chót, những lời có cánh làm dì cứ muốn bay bay đong đưa trên những ngọn gió thu thơm mát hương hoa ngày nhà giáo Việt nam.

Buổi tiệc hôm thứ 6 tại ks Rex thật là hoành tráng. Nhiều đồng nghiệp của dì thì không thích bữa tiệc này vì nhiều lý do. Còn dì thì dì luôn thích nó vì đây chính là dịp mà các đồng nghiệp được ngồi chung với nhau, thả sức nói chuyện trên trời dưới biển, nhìn ngắm nhau trong những bộ trang phục, những kiểu tóc cầu kỳ khác hẳn ngày thường... Rồi lại còn được tha hồ nhảy nhót biểu diễn sau gần một tháng trời tập luyện vất vả, rên xiết, chửi mắng lẫn nhau. Những buổi tập này cũng luôn là niềm vui bất tận của dì khi mọi người cùng dốc sức cho một việc gì đó, ai cũng có thể la rầy chọc ghẹo người khác khi thấy một động tác múa còn chưa đẹp, một hình thể còn chưa chuẩn ..... rồi cùng bò lăn ra mà cười. Năm nay chú Lộc là người bị cười nhiều nhất, vì múa xấu mà còn hay vắng mặt vì bận đi dạy. hahahaha

Thôi chắc bây giờ blog này không còn độc quyền cho con nữa, mà sẽ là của chung dì cháu mình nha. Đó là sự thay đổi lớn thứ 2

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

lần đầu tiên bị ông ngoại đét đít

Hôm qua là lần đầu tiên ông ngoại đét đít vì con hư. Khi má Thư chở Su về tới nhà thì bà ngoại ra đón con rồi đưa vào nhà để má Thư chạy đi mua sữa. Bà ngoại bế con trên tay vào nhà rồi định cởi áo khoác, găng tay, khăn bịt mặt, mắt kiếng cho con... thế mà con không chịu cứ nằng nặc khóc đòi má Thư... con khóc thét rất to, vừa khóc vừa kêu má Thư. Ai nói gì cũng không chịu. Phần thì bà ngoại bực dì Phương, nên bà cũng to tiếng... thế là con càng khóc to. Ông ngoại cởi áo khoác thì con giựt lại... ông tức quá lấy tay đét vào đít con một cái. Tới lúc má Thư về con vẫn còn khóc tức tưởi .....

Hôm nay thì con ngoan rồi, đi học về là thưa ông bà ngay rồi tự cởi đồ. Con thay đồ với tốc độ cô dâu thay xoa rê cũng không theo kịp chắc là một ngày phải chục bộ. bó tay.