Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Mọi chuyện đã sắp trở lại bình thường - chiện dzo dzien



Su đã cắt nột chắc cũng được ... 2 tuần rồi. Con đã đi học lại bình thường. Ngày đầu còn khóc đòi về vì bảo là bị bạn chọc, nhưng đến ngày thứ 2 thì con đã quen. Con còn đọc tên mấy chục bạn trong tấm hình chụp chung cả lớp để má Thư ghi lại mà chỉ quên có mấy tên thôi. Hôm nay ba Dũng má Thư chở Su đến hồ bơi công cộng lần đầu tiên. Hồ bơi này nhỏ thôi vì chỉ có trẻ con là được vào... Con thích lắm... haizzz dì cũng đang nhớ đến giấc mơ được vẫy vùng trong nước đã ấp ủ gần 3 năm nay .. không biết bao giờ mới thực hiện được. Lúc đầu thì chờ người này người nọ, rồi ... sau 3 năm bây giờ cũng vẫn còn chờ...

Cuối tuần của dì hôm nay cũng khá là đặc biệt. Cuối tuần trước thì có một anh người Đức đến câu lạc bộ sasla của dì chơi nên dì cũng diện một chiếc áo đầm hoa hồng, điệu đàng trang điểm nhẹ với chút son đỏ, má hồng và một ít nước hoa BLVgary. Phillip nhảy giỏi lắm. Nhảy với chú rất thích ... chỉ tiếc là chú ấy chỉ mời dì nhảy có một bài, trong khi đó lại nhảy với các cô gái khác liên tục một lần là 2 bài .... chắc tại dì của con nhảy dở quá... mà lại hổng trẻ đẹp nữa ... hay còn nguyên nhân nào mà mình chưa biết không ta?

Rút kinh nghiệm cuối tuần này dì cũng mặc một chiếc áo đầm màu đỏ. Cái áo này cũng đã lâu không mặc vì ... mập quá mặc không vừa ... giờ thì ... hura vậy là chắc cũng tới lúc may thêm một cái choét nữa rồi à... cũng một chút hương hoa hồng rất thắm, làn môi đỏ quyến rũ ... dì thong thả đến câu lạc bộ. Mọi người ai cũng diện hết, chắc vì hôm nay là cuối tuần ... chẳng biết có ai trong đám phụ nữ trẻ đang hăng hái khoe mình trên sàn nhảy và tìm cách quyến rũ bạn nhảy bằng những động tác thật là đẹp kia lại mong muốn tìm cho mình một người bạn đặc biệt ở đây không? Chắc là không... Thế rồi dì cũng nhảy rất nhiều. Mọi người ai cũng nhiệt tình nhảy để rồi đạp chân nhau, quơ trúng nhau rồi lại bậm môi chịu đau mà nhảy tiếp...

SAO MÌNH ƯỚC CÓ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT ĐẶC BIỆT XẢY RA NHỈ??? THẬT LÀ DIỆU KỲ ĐÓ??

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

Đã tháng 5 rồi đó

Tháng 4 về, gió hát mùa hè.... Có những chân trời xanh thế.. Mây xa vời, nắng xa vời, con sông xa lững lời trôi... Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng hát giấc mơ nào xa lắm .. Em mong chờ mãi mong chờ .. bao nhiêu vẫn cứ đợi anh...
Mơ ... em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh bên anh ... nghe bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ, ta chia tay những ngày xuân để hát .. tháng tư về ...

Mình đã bình tâm lại sau những ngày tâm trí lúc nào cũng cuộn lên nỗi nhớ anh, nỗi lo lắng cho anh ... những tưởng cuộc sống của mình sẽ bình yên trôi đi khi mình tuyên bố với Thúy là chán tình iu, không quan tâm đến đàn ông nữa, còn trên fb mình còn cả gan đề là "bắt đầu sống buôn thả, đóng băng chuyện tình iu" ... thế rồi anh lại trở lại, với nụ cười ấy, với ánh mắt ấy, với những lời nói ngọt nghe có vẻ rất chân thành .. để lòng mình lại đứng trước một quyết định. Lúc đầu mình cũng khá là bình tâm hỏi là anh đã có người mới chưa, thì anh sững nhìn mình trong một khắc, rồi nói anh chẳng có ai cả, giờ anh chỉ muốn được nhìn thấy em (nguyen nam phuong: soooo are you ... seeing anyone? phil S: no....no one..... phil S: would give anything now to see you...) ...
Giờ mình cũng không còn biết phải tin ai, trái tim ngốc nghếch của mình .. như lời bài hát ấy "bao nhiêu vẫn cứ đợi anh" hay là mình tin vào những gì bộ óc và Em Thúy đã nói ... Có lẽ quyết định ấy cũng chẳng khó khăn gì để đưa ra ... phải không ... tin vào bộ óc .. còn chuyện trái tim kia thì để cho trời quyết định. Nếu có duyên thì sẽ gặp còn không thì thôi.

Tuần này cũng có chuyện quan trọng nữa nè , Suri cắt bột chân rồi. Con đã quen với cái chân bột nên bây giờ khi cắt bột vẫn còn tướng đi hai hàng hay cà nhắc. Một tháng qua nhìn con quanh quẩn trong nha dì vừa vui vừa xót đến muốn khóc khi thấy con cứ cà nhắc hay bò khắp nơi trong nhà với cái chân bột nặng chịch. Gần 2 tháng ở nhà với con cả nhà hầu như ai cũng có một biệt danh mới. Có lẽ bà ngoại là có nhiều nhất, bà vừa là Chim Sẻ (bạn của Thiên Nga Su) là Beau khi con là La La, là Em khi con là Chị. Hay bà cháu cứ thủ thỉ với nhau suốt thôi. Dì Phương thì đã kịp có biệt danh Tinky Winky và dạy cho con bài "Nhiều khi ước mơ chỉ là mơ ước" và cả bài "Vọng Cổ Geisha" tự chế lại nữa

Xem phim biết Su ghiền nà.. Su thường hay mộng mơ nơi xứ Anh Đào .. Cô nào mà ngoan bằng Su. Nhà Su hoàng hoa thám đó.. nào phải đất nước Phù tang đâu mà sao cứ mơ mộng hoài.. ngốc ơi ngốc ơi
Su mua kimono mặc như geisha. Như con chim sơn ca mặt tươi như hoa. Hay Su mua khăn lông chùm như Ninja ....

Sáng nay nhân dịp con mới cắt bột, dì dẫn cả nhà đi ăn sáng buffet. Con vui như tết vậy, cười nói lung tung...Tiếc là ông ngoại bị đau bụng không đi được còn ba Dũng thì bận đi học cũng không đi. Dì ăn quá trời no luôn cho tới buổi chiều.. Tối đi làm thì được ăn tối ở trường, về tới nhà dì xực hết gần 1/2 trái dưa hấu, 1 trái ổi, 1/2 tô canh cải, và 1/2 bịch snack của con ... hì hì hì chắc mai phải mua lại một bịch nguyên đền cho con rồi ... giờ no quá hổng ngủ được nà.

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010

lại sắp đi chơi với đồng nghiệp rồi

Lần này không mong có anh....

CHÁN

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

Những ngày cuối tháng 3 đầy sự kiện

Đã sắp hết tháng 3 rồi, những tưởng sẽ chẳng có gì để viết để mà ngạc nhiên nữa, nhưng hóa ra lại không phải.

Đầu tiên là việc Su bị gãy chân nè. Nhìn con mấy hôm nay vất vả với cái chân bột, ai cũng thương... cả đến chú bán gạo ngoài đầu hẻm cũng nhân dịp mang gạo vào mà ân cần hỏi thăm con, chứ đừng nói đến cậu Tùng ngoài Hà Nội... Sau 2 ngày bó bột giờ con cũng quen với cái đống bột khô cứng trên cái chân bé nhỏ của mình. Con cứ cười suốt và nhõng nhẽo bắt mọi người trong nhà ngồi xuống cho con buộc tóc hay đọc đi đọc lại hàng trăm lần những quyển truyện tranh mà má Thư và dì Phương mua cho con. Nói trộm vía con, dù con bị đau cả nhà đều thương, nhưng nhờ vậy có con ở nhà ... ai cũng vui hết á.

Còn đây là chuyện vui. Vào ngày 20-3 dì Tùng Anh sanh thêm em gái cho chị Thảo An. Em bé tên là Thảo Anh, nặng 2,7kg. Thế là dì Tùng Anh và cả chú Sam nữa vui vui nhiều nha. Cả bà Quỳ và ông Đàn cũng thế.

Sáng nay dì đã thực hiện một quyết định táo bạo, đó là thay đổi kiểu tóc cho mình. Dì đã gồng mình chịu trận ở tiệm làm tóc 3 tiếng đồng hồ để mái tóc mây tre lá của mình được duỗi thẳng. Các cô thợ thì bôi bôi trét trét, còn dì thì cứ gà gật ngủ. Giờ đây khi nhìn mình trong gương dường như dì không còn nhận ra cô gái quen thuộc của hơn 30 năm nữa mà là một cô gái lạ giương đôi mắt với một dấu hỏi "Thấy mình có được không?" nhìn dì. Mọi người trong nhà ai cũng chê vì bảo rằng mặt dì dài ngoằng, mái tóc ép này dường như làm cho nó còn dài thêm. Chỉ có Su là khen dì thôi. Giây phút đầu tiên con nhìn dì lạ lẫm rồi cười thật tươi bảo dì đến gần để con buộc tóc cho. Con còn nghiêng đầu bảo mai mốt lớn lên sẽ cắt tóc giống dì. Mọi người đồng nghiệp ở trường thì khen trông dì trẻ hơn mới kiểu tóc ép này, và đẹp hơn .... hahaha.
Riêng dì thì ... chỉ thấy mái tóc này trông có vẻ gọn hơn mái tóc cũ, mặc dù dì cũng cảm thấy là tính cách của mình có lẽ là hợp với tóc quăn nhiều hơn. Chắc là chỉ đợi vài tháng nữa thôi, khi tóc mai đã sợi vắn lại dài dì sẽ đi uốn phần dưới cho thành lọn quăn.

Vậy là đã sắp thành 3 tuần em chẳng nhận được tin tức gì của anh. Em lo nhiều, buồn nhiều. Những đêm thức khuya nằm tập thể dục em cũng thấy cay cay nơi sống mũi khi nghĩ về anh. Sáng nào em cũng online đúng những giờ mà trước đây anh em thường hẹn gặp với một niềm hy vọng .... DÙ RẰNG EM TỰ HỨA VỚI MÌNH VÀ THÚY LÀ SẼ BẮT ĐẦU MỘT CUỘC TÌM KIẾM MỚI. Nhưng sao em chẳng thể giận anh được nhỉ dù lí trí vẫn đoán rằng anh chẳng phải là người ... tốt dành cho em. Tiếc sao những giây phút mình nói chuyện với nhau trên yahoo em lại cảm nhận được tình cảm của anh, và cả con tim của em nữa. TIẾC TIẾC THẬT.

Thứ Sáu, 26 tháng 3, 2010

tội nghiệp suri

Tai nạn hôm qua tưởng là nhẹ, thế mà con lại bị gãy chân phải bó bột.
Buổi sáng con cứ khóc hoài đòi bế chứ nhất định không chịu đi, mọi người tưởng là con còn hoảng hồn sau vụ tai nạn ngày hôm qua. An ủi dỗ dành con một lát con đã bình tâm hơn tươi cười nói với bà ngoại "Bà ngoại ơi, con bớt đau nhiều rồi". Đưa con đến bác sĩ, bác sĩ nói cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng vẫn đề nghị chụp x quang cho chắc ăn. Không ngờ khi xem phim lại phát hiện con bị gãy chân trái và bị một vết nứt nữa, thế là phải bó bột thôi.

Khi bó bột con la khóc rất nhiều, nào là "bác sĩ ơi buông chân con ra, thả con ra, cứu con với" Rồi con giật lớp băng quấn mà bác sĩ vừa mới choàng quanh chân con. Con mới ngần ấy tuổi đầu mà phải trải qua những kinh nghiệm như thế này thì quả thật là ko phải dễ dàng. Thương thương con quá. Thấy con la quá má Thư đề nghị con hát bài "Happy birthday" cho bác sĩ nghe. Con hát vài câu rồi ..."Hết rồi. bác sĩ ơi thả chân con ra..." Ngay cả biện pháp đếm cũng không giúp con quên đi một lát cho bác sĩ bó bột.

Sợ con đau bác sĩ cho con thuốc giảm đau... nhưng con nói "thôi bác sĩ cho thuốc giảm té đi" .....

THƯƠNG THƯƠNG CON, MONG CON MAU LÀNH CÁI CHÂN.

Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010

ngày hết hồn

Hôm nay khi dì đi làm về, bà ngoại đón dì với một tin khủng khiếp, con suýt nữa là bị xe honda đụng. Buổi chiều khi ăn cơm xong, ông ngoại dắt con đi chơi trong lúc bà ngoại, má Thư và dì Liên ăn cơm. Khi về gần tới nhà, con vụt ra khỏi tay ông ngoại vừa chạy vừa nói "thi coi ai về nhà trước".. trong khi đó một chiếc xe honda chở 2 người từ trong hẻm lao ra. Chiếc xe thắng kít lại trong lúc chỉ còn cách con trong gang tấc. Tay chân con cũng bị trầy xuể, nhưng con bị một phen hoảng hồn,nên từ đó cứ bám lấy mọi người nhất định không chịu xuống.

Thương con quá, dì muốn chạy lên lầu để xem con như thế nào, nhưng sợ đánh thức con dậy nên chỉ dám lên nhìn qua cửa. Nhớ mới hồi sáng trước khi con đi học, con thẻ thọt chạy đến bên dì với quyển truyện Pinochio trong tay(sáng nay tự nhiên dì dậy sớm trước khi con đi học)nói "Ah. Có chuyện mới nè dì.. dì đọc cho con nghe đi". Nhưng đã tới giờ đi học, dì đành khất con đến buổi chiều. Chiều đi học về con cũng chạy đến bên dì, vòi đọc chuyện, "Ah dì ơi, dì đọc chuyện cho con nghe đi" bằng một giọng dễ thương nhất.....

Haizzzz mong cho trời mau sáng để dì xem tay chân con thế nào.... hổng biết sáng nay con có được má Thư cho nghỉ học ko?

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

chẳng có gì để viết



Su cũng iu hoa, lãng mạn lắm đó



Dì Hạnh Quyên và Su



Chuyện ngày xưa - Nhìn ai kìa

Hôm nay chẳng có gì đặc biệt để viết, thôi thì lôi chuyện đi học của Su ra để mà kể lể cho có chuyện vậy
Phần 1:
Nhớ những ngày đầu con đi học lúc nào cũng phải có bà ngoại, má Thư hoặc dì đi kèm. Còn bây giờ con đã tự chơi một mình ở trường với các bạn.

Nhớ ngày trước con 8h mới đi mà 10:30 má Thư đã đi rước về, cho con về nhà ngủ trưa. Giờ con đã có thể ở trường từ 7h cùng tập thể dục rồi ăn sáng với các bạn, đến chiều má Thư mới đón về. Nhà không có con mới vắng vẻ làm sao. Cả nhà ai cũng ước thầm là có con ở nhà. Ông bà mong tới chiều khi con đi học về để nhà lại vang tiếng con. Nhiều khi ông tặc lưỡi nói "ở trường nó cũng chẳng làm gì, hay cho nó về nhà cũng được." dù biết rằng con ở trường là để học tính cộng đồng và bớt nhút nhát.

Trước đây lúc nào con cũng theo dì, giờ con lớn đi học rồi không còn theo dì như trước nữa.

Nhớ một buổi sáng con không muốn đi học, đòi ở nhà, ba Dũng nói "Không đi học thì làm sao biết chữ". Con nói "Con biết chữ rồi mà" rồi ngân nga " abc". Ba Dũng chỉ dòng chữ trên hộp khăn giấy hỏi con là chữ gì, con cũng đọc abc rồi ngẩng đôi mắt trong veo lên nhìn ba Dũng. Ba Dũng nói "Sai rồi. Đây là "Khăn giấy lụa"", con đành phải thay đồ đi học. Ngày hôm sau con cũng mè nheo không chịu đến trường, ba Dũng cũng nói y như hôm qua, thế là con te te đến hộp khăn giấy, chỉ vào rồi dõng dạc đọc "khăn giấy lụa. Con biết chữ rồi, ba ơi. Khỏi đi học nữa há?" (Chuyện này do má Thư kể- dì Phương sưu tầm)

Chiều chiều trước khi phụ huynh đến đón các cô thường ngồi thắt tóc cho các bé gái, mỗi bé một kiểu trông rất đáng iu. Con thích lắm, thế là hầu như ngày nào cũng bắt mọi người trong nhà ngồi xuống cho con buộc tóc.Ông ngoại cũng là một người mẫu tóc cho con. Mái tóc muối tiêu mặn của ông do muối nhiều hơn tiêu bị con hóa phép biến thành 6 chỏm như ông thần tuổi tiên trong chuyện cổ tích Chàng Lang Thang và Nàng Tùy Tiện. Đương nhiên bà ngoại, dì Phương và dì Đào cũng không thoát khỏi. Con một tay thì cầm tóc, một tay thì đưa cọng thun vào miệng cắn, kéo một cách hết sức điệu nghệ. Tóc buộc thành chùm búa xua, trông hết sức là teen... cả nhà.