Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

Tuần đầu tiên của ba sống chung với vết thương

Hôm nay ba đi tái khám sau một tuần sống chung với "lũ". Ba vẫn còn rất hay nhức đầu, mặc dù đã bớt ê ẩm. Giọng ba cũng yếu đi, đúng là người bệnh chính cống.

Bác sĩ nói chuyện nhức đầu là bình thường không thể khỏi liền trong một tuần được, khoảng 2 tuần nữa mới có thể hết.. còn những việc còn lại đều tốt cả. Quá mừng

Việc làm đầu tiên của ba sau khi gượng dậy được là thay bóng đèn trong nhà tắm, cũng may là bóng đèn vừa tầm tay (ba cũng cao chứ bộ) nên không phải leo trèo gì hết. Má e hèm.

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

vui vui vui

Sau một đêm nằm ở Chợ Rẫy, bác sĩ đã cho ba xuất viện về nhà. Ba đã bớt chóng mặt, chiều nay còn ăn được một ít cơm. vui vui vui ghê

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Ba ơi con sợ

Chiều nay khi con đang ngủ trưa, còn má thì loay hoay trên lầu, ba bị té. Nghe tiếng ba kêu nhẹ, má chạy xuống hốt hoảng khi nhìn thấy ba nằm sóng xoài ở hàng hiên. Máu từ đầu ba chảy, má thét kêu con xuống phụ. Lúc đó con lính quýnh, cả má cũng vậy, ba vẫn tỉnh. Con chỉ thấy lo lo hoàn toàn chưa có cảm giác gì sợ thật sự.

Dũng chở má và ba vào bệnh viện An Sinh lúc 4:20. Con phải chuẩn bị đi làm...Con lo lắm, đầu óc chẳng tập trung được. Không biết hôm nay mình có nói lộn cái gì không??? Giờ ra chơi, con tranh thủ gọi điện cho má thì biết bác sĩ đã khâu cho ba mấy mũi và dựa trên việc kiểm tra các phản xạ của ba, người ta kết luận chắc là không sao rồi cho ba xuất viện kèm theo một tờ giấy ghi rõ những triệu chứng cần phải theo dõi ở ba; nếu một trong những triệu chứng đó xuất hiện thì phải lập tức đưa ba vào một trong 3 bệnh viện sau: Gia Định, Chấn thương chỉnh hình, Chợ Rẫy. Ba thấy còn chóng mặt nên muốn nằm nghỉ một chút, rồi ba bị chảy máu mũi và nhà mình lại tất tả đưa ba vào Chợ Rẫy.

Giờ đây ba đang nằm trong đó một mình. Dũng không biết có tìm được chỗ ngả lưng để vừa canh ba, vừa ngủ một chút để mai còn đi làm. Má về nhà để nghỉ lấy sức. Cậu An cũng phải về vì chẳng tìm được chỗ nghỉ trong bệnh viện. Mà bác sĩ và y tá ở đó cũng rất nguyên tắc, không cho người nhà vào nhiều, quấy rầy bệnh nhân.

Giờ khi tĩnh tâm, con lại thấy sợ. Con sợ nhiều thứ lắm. Không biết vết thương đó có ảnh hưởng gì đến sức khỏe của ba không ... Con lo, con cố ép mình không nghĩ quẩn. Lúc nãy con nhìn thấy má ăn cơm chan nước mắt, con lại càng thêm sợ. Ba ơi, ba ráng lên ba nhé. Ba luôn là thần tượng, là những gì thân thương quí giá nhất của cả nhà ta.

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

Anh trở lại

Sau hơn 3 tuần vắng bóng, anh đã trở lại. Tin nhắn offline đầu tiên báo hiệu sự xuất hiện của anh là "mấy tuần nay anh bận quá. Rất nhớ em. Yêu em kiss". Mình cũng đã dằn lòng để cho chuyện ấy trở thành bình thường, và mình đã làm được. Mình trả lời tin của anh bằng những câu bông đùa nhẹ nhàng theo kiểu bạn bè, "Chào mừng anh đã quay trở lại. Anh đi câu cá hả? Đi với Julian? Hay với cô nào? mặt giận" Mình cũng đã muốn kể cho Thúy nghe, nhưng lại nghĩ chuyện cũng chẳng có gì ghê gớm cả nên ....

Sáng thứ bảy (19/6), phòng giáo viên tấp nập người chuẩn bị lên lớp 7:45 vì cũng đã 7:30 rồi mà, mình thì từ từ vì mình bắt đầu lúc 8:00. Mình tranh thủ lên mạng một chút để kiểm tra xem có tin nhắn trả lời của anh không thì .... anh vừa mới trả lời mình xong và cũng vẫn còn đang online. Anh nhắn, "Không, anh chẳng có ai cả. Anh chỉ nghĩ đến em, nhớ em thôi". Tụi mình nói chuyện một chút, rồi mình cũng lên lớp. Chuyện cũng bình thường nhưng ... mình cũng vui. Mình khùng thật rồi.

Buổi tối... anh cũng lên mạng... tụi mình nói thật nhiều, nhưng cũng chủ yếu là những lời có cánh. Anh vẫn thế, biết làm mình vui. Sao đàn ông lại có thể dẻo miệng thế nhỉ? Mình nói chắc anh phải cưới mình thôi, vì má mình đã phát hiện ra chuyện mà anh ấy đã xúi mình làm (nói chơi vậy thôi chứ mình cũng muốn làm lâu rồi mà), giờ má mình bảo là chẳng có trai nào thèm để í đến mình đâu. Anh bảo anh muốn lắm, và anh sẽ phải qua Việt Nam chứng minh cho ba má mình thấy là anh ấy là một người tốt nhất cho mình. Anh đang tham gia một khóa học để đổi nghề, để qua Việt Nam dạy tiếng Anh... Mình cũng chẳng còn tin vào lời anh ấy nữa..., nhưng anh làm mình vui suốt cả ngày hôm nay...

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

chiện bậy bạ





Thêm hình cho nó đỡ cô đơn vì ngày sau đến sỏi đá cũng cần có nhau nói chi là hình


Mấy hôm nay mình chăm chỉ xem bộ phim truyền hình Sex and The City lắm. Lúc đầu thì khá thích vì các câu hỏi và những quan niệm sống của những người phụ nữ hiện đại tầm tuổi mình ở New York. Trước đây mình cũng đã xem một lần rồi, nhưng chưa xem toàn tập. Có lẽ vì thế nên mình đã từng thích nó nhiều hơn.

Mình xem và thấy hoảng sợ vì những người phụ nữ New York. Tất cả bọn họ đều ăn chơi, tiệc tùng hầu như hàng đêm, lúc nào cũng diện những bộ cánh quyến rũ (đương nhiên trên thực tế, không phải phụ nữ NY nào cũng vậy). Họ tự do như chim trời, quan hệ yêu đương với tất cả đàn ông ... cho đến ngày họ gặp người đàn ông mà ... theo một cô gái châu á như mình thì chính là bến đỗ hạnh phúc của một cuộc hôn nhân.

Carie Bradshow gặp Aidan. Aidan thì đã sẵn sàng cho một cuộc sống hôn nhân, iu Carie tha thiết nên cũng đã tha thứ cho một lần phản bội của Carie (lúc xem đến đây mình giận nhà đạo diễn muốn chết). Thế mà Carie đã làm gì? Cô ta vẫn quan hệ với Mr Big trong thời gian cặp với Aidan và nói iu anh nhiều,gặp một anh chàng gay rất đáng iu rồi tháo chiếc nhẫn đính hôn đeo vào cổ (điều này thì mình có thể thông cảm, vì không ai muốn mình là một người phụ nữ đã có chủ khi vào một bữa tiệc có đầy các chàng trai dễ thương), lại còn rồi là mình bị dị ứng với chuyện cưới xin, và chưa sẵn sàng cho một bước ngoặt mới... Mình không hiểu? Carie cần gì nữa chứ? Hay cô ta chờ đợi một thằng đểu như Mr Big (mà trong phim trên màn ảnh rộng đạo diễn đã cố tình cho 2 người lấy nhau sau khi biến hắn thành một tay phong lưu mã thượng), hay là một trong những thằng tình một đêm mà cô ta đã gặp? Có phải phụ nữ đều như thế phải không? Bỏ qua những người tốt nhàm chán để đến với những người không ra gì? Hay đây là một loại ngưu tầm ngưu, mã tầm mã?

Samantha Jones là một kiểu phụ nữ hoang dại. Cô ngủ với tất cả loại đàn ông, đến cả người gác cửa (điều này thì Carie không làm ... nhưng biết đâu nếu gặp anh ta trong một hoàn cảnh khác, một club chẳng hạn... thì ....) Đàn ông vây quanh cô chỉ vì một mục đích ... Cô cũng thuộc loại thông minh nên coi thường đàn ông, chuyên dùng đàn ông để phục vụ mình. Thế nhưng S lúc nào cũng cô đơn, ngay đến khi gặp một người cô thích mà cũng không dám nhắc lại câu yêu anh vì sợ người ấy sẽ coi thường mình. Có lẽ mình không ghét S nhiều lắm vì mình coi S như là một người rừng cần sự giáo dục (hahahaha)

Miranda có lẽ là người ít bộc lộ cảm xúc trong tình iu nhất vì cô là luật sư chăng? Cô đột nhiên có bầu với một người đàn ông chẳng quan tâm đến việc thành công, bất tài, khá vô dụng ... Cô cũng chẳng thích trẻ con .... Típ người này mình cho là gần nhất với những người phụ nữ thành đạt ở các nước tiên tiến ... Họ được phép quan tâm đến những điều khác có thể làm họ hạnh phúc và rảnh rang hưởng cái hạnh phúc đó hơn là thiên chức làm vợ và làm mẹ được thiên nhiên và xã hội dúi cho họ. Đàn bà khôn ngoan quá như Miranda thì khó mà có thể có tình cảm thực sự ... có phải vì những trải nghiệm và triết lí sống đã giúp họ đứng ngoài vòng đau khổ của con người như thuyết nhà Phật vẫn nói không? (vẫn nghi ngờ ...đang tìm hiểu, sẽ thông báo kết quả sau)

Charlotte là cô gái mà mình thích nhất, mềm mại, hiện đại vừa phải, tiếc là cô không gặp may trong tình yêu và hôn nhân, gặp phải thằng chồng iu mẹ nhiều hơn ... hahaha bà mẹ thằng này cũng buồn cười chăm con đến không chịu nổi... đến cái giường cưới của người ta cũng đòi nằm chung với vợ chồng người ta ... nghe nói cuối phần 4 gì đó, sau khi li dị trai này dọn về ở chung với mẹ... bà này dám híp dâm được con chắc cũng làm lắm à... akakakak

Sau khi đọc nguyên bài thấy mình là loại người không thể tha thứ cho sự phản bội... mà không biết trong tương lai phụ nữ việt nam có giống vậy không ta?

Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Mọi chuyện đã sắp trở lại bình thường - chiện dzo dzien



Su đã cắt nột chắc cũng được ... 2 tuần rồi. Con đã đi học lại bình thường. Ngày đầu còn khóc đòi về vì bảo là bị bạn chọc, nhưng đến ngày thứ 2 thì con đã quen. Con còn đọc tên mấy chục bạn trong tấm hình chụp chung cả lớp để má Thư ghi lại mà chỉ quên có mấy tên thôi. Hôm nay ba Dũng má Thư chở Su đến hồ bơi công cộng lần đầu tiên. Hồ bơi này nhỏ thôi vì chỉ có trẻ con là được vào... Con thích lắm... haizzz dì cũng đang nhớ đến giấc mơ được vẫy vùng trong nước đã ấp ủ gần 3 năm nay .. không biết bao giờ mới thực hiện được. Lúc đầu thì chờ người này người nọ, rồi ... sau 3 năm bây giờ cũng vẫn còn chờ...

Cuối tuần của dì hôm nay cũng khá là đặc biệt. Cuối tuần trước thì có một anh người Đức đến câu lạc bộ sasla của dì chơi nên dì cũng diện một chiếc áo đầm hoa hồng, điệu đàng trang điểm nhẹ với chút son đỏ, má hồng và một ít nước hoa BLVgary. Phillip nhảy giỏi lắm. Nhảy với chú rất thích ... chỉ tiếc là chú ấy chỉ mời dì nhảy có một bài, trong khi đó lại nhảy với các cô gái khác liên tục một lần là 2 bài .... chắc tại dì của con nhảy dở quá... mà lại hổng trẻ đẹp nữa ... hay còn nguyên nhân nào mà mình chưa biết không ta?

Rút kinh nghiệm cuối tuần này dì cũng mặc một chiếc áo đầm màu đỏ. Cái áo này cũng đã lâu không mặc vì ... mập quá mặc không vừa ... giờ thì ... hura vậy là chắc cũng tới lúc may thêm một cái choét nữa rồi à... cũng một chút hương hoa hồng rất thắm, làn môi đỏ quyến rũ ... dì thong thả đến câu lạc bộ. Mọi người ai cũng diện hết, chắc vì hôm nay là cuối tuần ... chẳng biết có ai trong đám phụ nữ trẻ đang hăng hái khoe mình trên sàn nhảy và tìm cách quyến rũ bạn nhảy bằng những động tác thật là đẹp kia lại mong muốn tìm cho mình một người bạn đặc biệt ở đây không? Chắc là không... Thế rồi dì cũng nhảy rất nhiều. Mọi người ai cũng nhiệt tình nhảy để rồi đạp chân nhau, quơ trúng nhau rồi lại bậm môi chịu đau mà nhảy tiếp...

SAO MÌNH ƯỚC CÓ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT ĐẶC BIỆT XẢY RA NHỈ??? THẬT LÀ DIỆU KỲ ĐÓ??

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

Đã tháng 5 rồi đó

Tháng 4 về, gió hát mùa hè.... Có những chân trời xanh thế.. Mây xa vời, nắng xa vời, con sông xa lững lời trôi... Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng hát giấc mơ nào xa lắm .. Em mong chờ mãi mong chờ .. bao nhiêu vẫn cứ đợi anh...
Mơ ... em mơ mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh bên anh ... nghe bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ, ta chia tay những ngày xuân để hát .. tháng tư về ...

Mình đã bình tâm lại sau những ngày tâm trí lúc nào cũng cuộn lên nỗi nhớ anh, nỗi lo lắng cho anh ... những tưởng cuộc sống của mình sẽ bình yên trôi đi khi mình tuyên bố với Thúy là chán tình iu, không quan tâm đến đàn ông nữa, còn trên fb mình còn cả gan đề là "bắt đầu sống buôn thả, đóng băng chuyện tình iu" ... thế rồi anh lại trở lại, với nụ cười ấy, với ánh mắt ấy, với những lời nói ngọt nghe có vẻ rất chân thành .. để lòng mình lại đứng trước một quyết định. Lúc đầu mình cũng khá là bình tâm hỏi là anh đã có người mới chưa, thì anh sững nhìn mình trong một khắc, rồi nói anh chẳng có ai cả, giờ anh chỉ muốn được nhìn thấy em (nguyen nam phuong: soooo are you ... seeing anyone? phil S: no....no one..... phil S: would give anything now to see you...) ...
Giờ mình cũng không còn biết phải tin ai, trái tim ngốc nghếch của mình .. như lời bài hát ấy "bao nhiêu vẫn cứ đợi anh" hay là mình tin vào những gì bộ óc và Em Thúy đã nói ... Có lẽ quyết định ấy cũng chẳng khó khăn gì để đưa ra ... phải không ... tin vào bộ óc .. còn chuyện trái tim kia thì để cho trời quyết định. Nếu có duyên thì sẽ gặp còn không thì thôi.

Tuần này cũng có chuyện quan trọng nữa nè , Suri cắt bột chân rồi. Con đã quen với cái chân bột nên bây giờ khi cắt bột vẫn còn tướng đi hai hàng hay cà nhắc. Một tháng qua nhìn con quanh quẩn trong nha dì vừa vui vừa xót đến muốn khóc khi thấy con cứ cà nhắc hay bò khắp nơi trong nhà với cái chân bột nặng chịch. Gần 2 tháng ở nhà với con cả nhà hầu như ai cũng có một biệt danh mới. Có lẽ bà ngoại là có nhiều nhất, bà vừa là Chim Sẻ (bạn của Thiên Nga Su) là Beau khi con là La La, là Em khi con là Chị. Hay bà cháu cứ thủ thỉ với nhau suốt thôi. Dì Phương thì đã kịp có biệt danh Tinky Winky và dạy cho con bài "Nhiều khi ước mơ chỉ là mơ ước" và cả bài "Vọng Cổ Geisha" tự chế lại nữa

Xem phim biết Su ghiền nà.. Su thường hay mộng mơ nơi xứ Anh Đào .. Cô nào mà ngoan bằng Su. Nhà Su hoàng hoa thám đó.. nào phải đất nước Phù tang đâu mà sao cứ mơ mộng hoài.. ngốc ơi ngốc ơi
Su mua kimono mặc như geisha. Như con chim sơn ca mặt tươi như hoa. Hay Su mua khăn lông chùm như Ninja ....

Sáng nay nhân dịp con mới cắt bột, dì dẫn cả nhà đi ăn sáng buffet. Con vui như tết vậy, cười nói lung tung...Tiếc là ông ngoại bị đau bụng không đi được còn ba Dũng thì bận đi học cũng không đi. Dì ăn quá trời no luôn cho tới buổi chiều.. Tối đi làm thì được ăn tối ở trường, về tới nhà dì xực hết gần 1/2 trái dưa hấu, 1 trái ổi, 1/2 tô canh cải, và 1/2 bịch snack của con ... hì hì hì chắc mai phải mua lại một bịch nguyên đền cho con rồi ... giờ no quá hổng ngủ được nà.