Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Ôi đất "Muỗi" Cà Mau


Những chuyện về chuyến đi Cà Mau thì kể hoài vẫn chưa hết.Tại khách sạn Ánh Nguyệt, má Thư mới phát hiện là con rất thích tắm bồn. Chỉ sau một lần tắm bồn là sáng hôm sau, khi vừa mới mở mắt thức dậy là con đã đòi đi tắm liền, lại còn đòi ba Dũng dạy bơi nữa chứ. Chắc mai mốt con thì biết bơi, mà dì thì không wá hà. Có gì Suri kíu kíu dì nha. Tối hôm đó cả nhà mình đi ăn ở quán ... dì quên mất tên rồi. Mọi người kêu nhiều món lắm, nào là vòm nướng mỡ hành, canh thịt bằm và một chén cơm trắng cho Suri (ai dè nhà hàng bưng lên nguyên một dĩa bự chảng, làm dì Phương ăn muốn ná thở), cua sốt me, và đặc biệt là món rắn nướng. Dì thích nhất là món vòm nướng mỡ hành. Dì thích ăn cơm với mỡ hành từ hồi còn bé, lâu lắm mới ăn lại nên thấy ngon miệng cứ chén tì tì, chắc phải tới 2 chén cơm. Báo hại tối đó dì về khách sạn được một trận đau dạ dày wwá trời, mà không có thuốc uống, vì thuốc để dưới xe. Nhưng phải nói là sau một hồi đau vật vã (đáng đời) thì dì cũng ngủ được vì mệt wá, và vì có máy lạnh chạy rì rì. Trong khi đó thì dì Anh Đào cứ chạy vô chạy ra nhà tắm, tận dụng tối đa cái nhà tắm đứng (để trả thù cho việc không có bồn tắm). Dì Anh Đào hết tắm đứng rồi lại tắm ngồi, hết gội đầu rồi lại ngâm chân, hết rửa tay rồi lại rửa.... thôi không dám "lói" đâu hihihi... Vì lo trả thù quá mà hầu như quên cả việc ngủ luôn đó. hihihihi

Sáng hôm sau mọi người thức dậy đều tươi tắn, xinh đẹp. Gặp nhau tại phòng ăn sáng buffet của khách sạn. Ai cũng ngạc nhiên vì sức ăn khủng khiếp của dì Phương. (thật ra chỉ có dì Anh Đào là ngạc nhiên thôi, còn má Thư và ba Dũng thì ... hì hì hì quen wá rồi). Ăn sáng xong, mọi người cùng trả phòng và khởi hành về nhà ông nội Suri. Chuyến đi tăng thêm phần thú vị khi tất cả mọi người cùng ngồi trên chiếc vỏ lãi nhẹ bâng, lướt trên mặt kinh phẳng lặng. Suri, dì Phương và dì Anh Đào đều rất hồ hởi dang tay (không dang chân) chụp hình làm kỉ niệm. Suri còn thò tay xuống nhúng nước rồi trét đầy lên người dì Anh Đào và dì Phương. Thời tiết hôm đó cũng thật đẹp như chào đón những con người lần đầu đến với đất Mũi, nắng hanh nhẹ chứ không gắt, gió thổi lộng theo chiếc vỏ lãi đang lướt băng băng.

Thôi buồn ngủ rồi. Tập 3 ngày mai kể tiếp

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

Ôi đất mũi Cà Mau



Cả nhà đều điệu

Chuyến đi Cà Mau trong vòng gần 3 ngày đã kết thúc vào hôm thứ bảy. Dì vui lắm, vì đã có được những giây phút thư giãn hạnh phúc cùng ba Dũng, má Thư, dì Anh Đào tại một miền đất mang đầy những huyền thoại. Chuyến đi cũng thật là mệt vì nó kéo dài những hơn một ngày vì mọi người dừng chân nghỉ tại khách sạn Ánh Nguyệt một đêm. Sáng thứ 5, mọi người cùng thức thật sớm để khởi hành sớm, tránh cái nắng gay gắt của mùa hè và một thứ còn ghê gớm hơn nữa, đó là nạn kẹt xe. Chắc chắn là tất cả mọi người đều thương ba Dũng của Suri nhiều lắm vì ba Dũng chỉ ngủ được có khoảng 2h 30 thôi mà phải lái xe cả một ngày để đưa con về quê nội.

Trạm dừng đầu tiên là một nhà hàng sang trọng, được trang trí theo phong cách miền quê. Suri vô cùng thích thú khi phát hiện ra một con cò nhỏ trong khuôn viên của nhà hàng. Tuy khung cảnh vô cùng sang trọng và rất thoáng mát, nhưng phục vụ ở đây không được tốt và chuyên nghiệp, món ăn thì không ngon gì mấy.

Trạm dừng thứ 2 là một nhà hàng trên bờ sông tại thàng phố Cần Thơ (mà bị dì Phương gọi là Cần Thở. hihi). Sau một hồi chạy loanh quanh, vòng quanh cái bùng binh và bến Ninh Kiều xinh đẹp, cuối cùng mình cũng tìm ra nhà hàng ... đang tổ chức đám cưới. Cũng may mình vào hỏi thì còn những cái chòi dành cho gia đình và nhóm bạn. Má Thư và dì Phương tìm được một cái chòi rất lý tưởng nằm sát ngay bờ kè, đối diện với khách sạn Quốc Tế, nơi ông bà đã từng ở. Gió từ bờ sông thổi vào mát rượi, mang theo đủ những hương vị của phù sa đồng bằng sông Cửu Long, ba Dũng thì kê luôn mấy cái ghế ngồi lại rồi ngủ một giấc khoảng nửa tiếng để lấy sức lái tiếp. Tuy nhiên đây chỉ là quán nhậu, nên món ăn cũng không mấy gì là ngon, mà phục vụ thì rất ư là quán nhậu. Mọi người cùng kêu món gỏi củ hũ dừa (món này dì Phương thích, nhưng chỗ này làm mặn chát, món cá kho tộ, canh cải xoong thịt bằm, khoai tây chiên bò lúc lắc, và một tô cháo cho Su. Dì chỉ thích nhất là món cháo có nấm thôi. Dì ăn wá trời, đến nỗi sau đó đi đái không kịp thở. hihihi.
Thành phố Cần Thơ cũng hiện đại không kém gì Sàigòn, chỉ có điều là giao thông tốt hơn do ít người hơn, và chẳng có lô cốt gì cả. Trên những con đường lớn, luôn có bóng dáng của những toà nhà lớn, siêu thị, trung tâm mua sắm, vui chơi giải trí... và có cả những quán cà phê, cơm trưa văn phòng hiện đại nữa.

Dọc đường đi cũng có lúc con quấy khóc đòi ba Dũng bế, đòi má Thư hay dì Phương bế, mà phải đứng lên cơ, chứ không phải ngồi ôm... làm mọi người phải dùng bao nhiêu là con bò, trâu... giả dọc đường để dụ cho con nín khóc quên chuyện bế. Mà con bây giờ không thèm theo dì Phương nữa, cái gì cũng dì Anh Đào, dì Anh Đào, ăn giống dì Anh Đaò, mặc giống dì Anh Đào, chơi với dì Anh Đào. huhuhu. Dì Anh Đào thì tròn xoe mắt nhìn những ngôi nhà sặc sỡ vàng choé, hay xanh dương rực rỡ, xanh lá mạ tươi tắn, hoặc tổng hợp tất cả những màu sắc tươi sáng này. Dân miền Tây vốn giản dị và yêu những màu sặc sỡ mà, không giống những ngôi nhà nâu đen của dân miền Trung hay miền Bắc.

Trạm dừng tiếp theo là thành phố Cà Mau, khách sạn Ánh Nguyệt, một khách sạn 3 sao. Tuy chẳng có quang cảnh gì đẹp, nhưng khách sạn này có khá đầy đủ các dịch vụ, phòng ốc cũng tạm được.
Thôi mai kể tiếp nha. bùn ngủ rồi

Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009

hôm nay viết blog lại rồi vì trong lòng bùn wé


Mấy hôm nay dì Anh Đào đã về. Bây giờ Suri không còn theo dì Phương nữa rồi, mà cứ theo dì Anh Đào miết thôi. Buồn wé. Suri đi học cũng đã gần 2 tháng rồi. Con tiến bộ nhiêù lắm. Cô Bảo Anh cũng phải khen. Bây giờ con không còn kêu sợ sợ khi nhìn thấy thằng Bill hay Bo gì nữa. Con cũng không còn đeo sát bà ngoại khi ở nhà trẻ. Bây giờ bà ngoại và má Thư đã có thể để con ở một mình với các cô Thúy, cô Nữ, cô Dương và đặc biệt là cô Bảo Anh trong vòng 2 tiếng đồng hồ. Các cô quý con lắm vì con thông minh và dễ thương. Khi nhìn thấy cô Bảo Anh xé giấy để chuẩn bị cho các bạn chùi mũi, con lại gần cô, nhìn cô rồi tò mò hỏi "cô xé giấy để làm gì vậy?" "Để cho các bạn chùi mũi" Con nhìn quanh rồi nói "Sao cô xé nhiều vậy, đâu có ai có mũi đâu"....Cô Nữ thì kể con đòi cô bế, cô nói phải chuẩn bị cho các bạn ăn nên phải thả con xuống, con nói thôi vừa bế vừa chuẩn bị cũng được. Mấy hôm nay ngày nào các cô cũng có chuyện để kể cho bà ngoại và má Thư nghe. Chuyện nào cũng vui hết. Cô Bảo Anh nói con ngoan tuyệt vời luôn, con không khóc, phụ cô khiêng bàn ăn... Hôm thứ ba vừa rồi dì cũng đánh bạo đến đón con, khi nhìn thấy dì con không òa khóc tức tưởi như bị bỏ rơi ở nhà trẻ. Con chỉ nghiêng đầu nhìn dì như thể ngạc nhiên khi nhìn thấy dì (vì thường ngày bà ngoại và má Thư đến đón con. Dì vui lắm.

Mấy hôm nay con cũng đã đi ị thường xuyên, nên khi "khó chịu" con không còn khóc tức tưởi, chạy tới chạy lui cả nửa ngày trời mới ị được nữa. Cả nhà rất vui vì sự tiến bộ này của con.

Sự tiến bộ của con thì nhiều không kể xiết, như ngoài những việc trên con còn biết tự chơi một mình, con đã bắt đầu có một thế giới riêng đầy màu sắc mà không phải người lớn nào cũng hiểu được. Dì đã nhìn thấy những nụ cười mơ màng của con, đôi mắt long lanh khi cầm những đồ vật tưởng chừng như là bình thường rồi thủ thỉ với chúng những lời mà không phải lúc nào người lớn cũng nghe thấy được, ... và dì hiểu con đang lớn.

P.s: chưa có hình mới nên viewers coi tạm hình cũ nha. hihi

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009

hôm nay buồn wá.

Cám ơn dì Tùng Anh đã có lời hỏi thăm. Con đã hết sốt được mấy ngày rồi, đang cố gắng ăn và uống sữa hộp do bác Quang (bạn làm ăn của ba Dũng mua từ bên Mỹ về cho) để lấy lại những gì đã mất (khoảng 1,5kg thịt) sau đợt chiến đấu với bệnh vừa rồi.

Hôm nay Suri đã biết nhảy điệu Chicken dance do dì Phương đã dày công huấn luyện. Chiều nay con và dì Anh Đào, dì Phương đã có một bài trình diễn độc đáo chicken dance maaạiii dô. Mai mốt con nhảy đẹp rồi, thế nào cũng làm các bạn trong lớp nhà trẻ ngạc nhiên cho mà coi. Con đi nhà trẻ đã hơn một tháng rồi. Mức độ tiến bộ của con tuy có hơi chậm và không nhiều, nhưng cũng không thể nói là không có. Dù cô Bảo Anh đã cho con rất nhiều kẹo ngôi sao (con được nguyên một hũ, còn những bạn khác chỉ được vài ngôi sao thôi) nhưng con vẫn chưa hoàn toàn quen với cô. Con chỉ thường xuyên nhắc đến cô mà không kêu sợ sợ, con đã biết chia kẹo cho từng bạn một, nhưng lại lùi về rúc vào lòng bà nếu các bạn cùng uà đến một lượt, ....

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

bây giờ lại lười viết blog rồi !!!


Dì Anh Đào đã về Việt Nam sau 9 năm ăn chơi học hành bên New Zealand. Giờ đây không còn ai thúc hối dì viết blog cho con nữa, nên chắc là dì cũng lười viết hơn trước.
Con đi nhà trẻ chắc cũng đã được hơn một tháng rồi, nhưng con vẫn chưa quen. Trong một tháng này con bệnh cũng nhiều hơn và sụt xuống chỉ còn hơn 12kg thôi. Mới tuần vừa rồi con cứ sốt cao liên tục mấy ngày. Mọi người trong nhà lo lắm, mặc dù con vẫn chơi giỡn bình thường, chỉ có ăn ít thôi. Không biết đó là do thời tiết, hay là đang có dịch, hay là do con bị lây bệnh trong trường.
Dì vừa mới đi Nha Trang cùng với đồng nghiệp (4-5/4/2009). Chuyến đi có rất nhiều chuyện vui. Dì cũng chụp khá nhiều hình, tiếc là dì không thể dẫn con cùng đi theo, vì có nhiều việc chăm sóc con mà dì không thể đảm đương nổi. Nếu có con đi cùng chắc là sẽ vui nhiều hơn.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Tháng ba sắp hết rồi

Có nhiều người nói tháng 3 là một tháng xấu, có lẽ là xấu nhất trong năm. Chỉ trong vòng mấy ngày đầu tháng thôi mà đã có 2 nghệ sĩ nổi tiếng người Hàn Quốc tự tử, rồi mới hôm kia thôi hơn 10 khách du lịch người Nga đã bị chết trong một tai nạn giao thông. Cái chết thật là đau đớn, không phải cho người ra đi mà là cho chính những người ở lại. Tại sao con người lại có thể ích kỷ đến như thế được nhỉ? Hủy hoại những điều tốt đẹp nhất của cha mẹ, hủy hoại tương lai của cha mẹ (vì khi cha mẹ về già rồi ai sẽ là người chăm sóc chính những người đã hy sinh cả một đời cho ta nếu không phải là ta?)và luôn cả những hy vọng, kỳ vọng mà bố mẹ đã dành cho ta.... Vậy có gì có thể hơn được cả tình thương của ba mẹ không nhỉ? Nếu có chắc hẳn chỉ có chân lý mà thôi.

Mai kia khi Suri lớn lên, con hãy luôn sống hạnh phúc nhé, đó chính là hy vọng lớn nhất của tất cả mọi người yêu thương con. Hãy luôn mở cửa, dang tay đón chào những tia nắng ban mai ấm áp của một ngày mới, hay cái nóng nồng nhiệt của phương Nam, hãy đón vào lòng cả những cơn mưa trái mùa, trái tính nữa.

Bà ngoại nói đúng, con là niềm vui của cả nhà, là con búp bê xinh xắn luôn mang lại tiếng cười hạnh phúc. Con đã bi bô những tiếng đầu tiên khi chỉ hơn 1 tuổi một chút. Bây giờ thì con đã nói khá sõi. COn dùng câu và từ rất hoàn chỉnh, và đúng ngữ pháp. Có phải tại vì nhà mình ai cũng nói nhiều ko nhỉ

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

happy birthday to me


Bài hát này được hát cũng hơi trễ rồi hén, nhưng kệ. Ngày nào cũng được nghe Suri hát bài này mà dì Phương đâu có thấy chán. Một tháng nữa thì dì Anh Đào về rồi, thì chắc dì Anh Đào cũng sẽ được nghe Suri hát bài này mỗi ngày thôi, cho đến khi Su tìm có một bài hit khác. hahahaha.

Năm nay sinh nhật dì Phương dì bị đau miệng nên cũng chẳng tổ chức gì. Ba Dũng và má Thư mua cho dì một cái bánh kem thật là bự. Dì biết mình chẳng lịch sự dì khi không thật lòng yêu thích món quà đó, vì miệng dì lúc đó đang đau đớn vì những 5 cái nhiệt trong miệng, không ăn uống gì được, mà cái bánh kem thì to khủng bố luôn. Ba Dũng và má Thư chỉ có mua bánh kem thôi chứ ít có khi nào ăn lắm. Vậy Suri có đóan được là ai là người phải ăn cái bánh kem đó không? Mỗi lần đi mua bánh sinh nhật lúc nào dì cũng thường chọn những cái nhỏ nhất có thể. Chắc nhiều người nghĩ là dì keo kiệt, nhưng thật sự thì dì cố không thích ăn bánh kem, vì sợ mập. Ông bà ngoại thì mua cho dì một lẵng hoa nhỏ xinh xắn, đúng với ý của dì. Hoan hô ông bà ngoại đã tài trợ, và ba Dũng má Thư vì đã có công đi lựa.

Mấy hôm nay Su đã đi nhà trẻ, nhà trẻ 19-5 trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Con vẫn nhát lắm. Má Thư và ba Dũng cũng mới cho con đến trường để làm quen với bạn bè trường lớp thôi, nên mỗi ngày con đến trường trễ hơn các bạn, và ăn xong cữ trưa là con lên xe dông thẳng về nhà, ăn chơi xả láng với ông bà ngoại. Có lẽ con là một trong những đứa bé được cưng nhất trường, vì hôm nào cũng có ít nhất là 2 người đưa con đi học. Hôm thứ 4 vưà rồi dì cũng cố gắng sắp xếp đưa con đến trường. Dì cũng thầm mong là sẽ được đưa con đến trường trong vài ngày nữa để giúp con hoà nhập với bạn bè tốt hơn. Nhưng mong muốn đó của dì đã bị cô Bảo Anh, cô giaó đầu tiên của con dập tắc không thương tiếc. Vì hôm dì đưa con đến trường con cứ bám lấy dì suốt, đòi dì bế, dì chỉ bế con một chút thôi, chứ không dám bế nhiều, thế mà cô Bảo Anh cũng nhìn thấy, cô la dì ngay. Thôi chắc mai mốt không dám đưa con đi học nữa rồi. huhuhu

Trong lớp Suri cũng có nhiều bạn lắm dì Tùnh Anh, dì Anh Đào ơi. Nhiều bạn cũng rất thích Suri, cứ đến gần vuốt má, nắm tay con rủ con vào chơi, rồi hỏi thăm con tên gì, nói là "Con thích em lắm" ..... nhưng con nhát quá, thấy bạn nào đến cũng kêu "sợ sợ" rồi quay mặt bám lấy chân dì hoặc chân má Thư, hay đứng nhìn các bạn trân trân mà không nói một câu nào. À còn chuyện này nữa, trong lớp của Suri cũng có nhiều anh đẹp trai lắm nha dì Tùng Anh, có 2 anh tây lai đẹp trai bá cháy, chắc là đẹp hơn anh Tancrede của chị Thảo An rồi dì Tùnh Anh ơi. hehehehe.

Thôi vậy nha.
ĐIỀU ƯỚC NĂM NAY CỦA DÌ PHƯƠNG LÀ ƯỚC GÌ NĂM NAY DÌ PHƯƠNG ĂN NHIỀU MÀ KHÔNG MẬP RA, MUA ĐỒ RẺ MÀ VẪN ĐẸP, KHÔNG CUA MÀ VẪN CÓ GIAI ĐỂ ÔM, NẾU ÔM ĐƯỢC TRỌN ĐỜI THÌ CÀNG TỐT. HAHAHA. VÀ CÀNG NGÀY CÀNG NHẢY SALSA GIỎI HƠN