Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

Tháng ba sắp hết rồi

Có nhiều người nói tháng 3 là một tháng xấu, có lẽ là xấu nhất trong năm. Chỉ trong vòng mấy ngày đầu tháng thôi mà đã có 2 nghệ sĩ nổi tiếng người Hàn Quốc tự tử, rồi mới hôm kia thôi hơn 10 khách du lịch người Nga đã bị chết trong một tai nạn giao thông. Cái chết thật là đau đớn, không phải cho người ra đi mà là cho chính những người ở lại. Tại sao con người lại có thể ích kỷ đến như thế được nhỉ? Hủy hoại những điều tốt đẹp nhất của cha mẹ, hủy hoại tương lai của cha mẹ (vì khi cha mẹ về già rồi ai sẽ là người chăm sóc chính những người đã hy sinh cả một đời cho ta nếu không phải là ta?)và luôn cả những hy vọng, kỳ vọng mà bố mẹ đã dành cho ta.... Vậy có gì có thể hơn được cả tình thương của ba mẹ không nhỉ? Nếu có chắc hẳn chỉ có chân lý mà thôi.

Mai kia khi Suri lớn lên, con hãy luôn sống hạnh phúc nhé, đó chính là hy vọng lớn nhất của tất cả mọi người yêu thương con. Hãy luôn mở cửa, dang tay đón chào những tia nắng ban mai ấm áp của một ngày mới, hay cái nóng nồng nhiệt của phương Nam, hãy đón vào lòng cả những cơn mưa trái mùa, trái tính nữa.

Bà ngoại nói đúng, con là niềm vui của cả nhà, là con búp bê xinh xắn luôn mang lại tiếng cười hạnh phúc. Con đã bi bô những tiếng đầu tiên khi chỉ hơn 1 tuổi một chút. Bây giờ thì con đã nói khá sõi. COn dùng câu và từ rất hoàn chỉnh, và đúng ngữ pháp. Có phải tại vì nhà mình ai cũng nói nhiều ko nhỉ

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

happy birthday to me


Bài hát này được hát cũng hơi trễ rồi hén, nhưng kệ. Ngày nào cũng được nghe Suri hát bài này mà dì Phương đâu có thấy chán. Một tháng nữa thì dì Anh Đào về rồi, thì chắc dì Anh Đào cũng sẽ được nghe Suri hát bài này mỗi ngày thôi, cho đến khi Su tìm có một bài hit khác. hahahaha.

Năm nay sinh nhật dì Phương dì bị đau miệng nên cũng chẳng tổ chức gì. Ba Dũng và má Thư mua cho dì một cái bánh kem thật là bự. Dì biết mình chẳng lịch sự dì khi không thật lòng yêu thích món quà đó, vì miệng dì lúc đó đang đau đớn vì những 5 cái nhiệt trong miệng, không ăn uống gì được, mà cái bánh kem thì to khủng bố luôn. Ba Dũng và má Thư chỉ có mua bánh kem thôi chứ ít có khi nào ăn lắm. Vậy Suri có đóan được là ai là người phải ăn cái bánh kem đó không? Mỗi lần đi mua bánh sinh nhật lúc nào dì cũng thường chọn những cái nhỏ nhất có thể. Chắc nhiều người nghĩ là dì keo kiệt, nhưng thật sự thì dì cố không thích ăn bánh kem, vì sợ mập. Ông bà ngoại thì mua cho dì một lẵng hoa nhỏ xinh xắn, đúng với ý của dì. Hoan hô ông bà ngoại đã tài trợ, và ba Dũng má Thư vì đã có công đi lựa.

Mấy hôm nay Su đã đi nhà trẻ, nhà trẻ 19-5 trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Con vẫn nhát lắm. Má Thư và ba Dũng cũng mới cho con đến trường để làm quen với bạn bè trường lớp thôi, nên mỗi ngày con đến trường trễ hơn các bạn, và ăn xong cữ trưa là con lên xe dông thẳng về nhà, ăn chơi xả láng với ông bà ngoại. Có lẽ con là một trong những đứa bé được cưng nhất trường, vì hôm nào cũng có ít nhất là 2 người đưa con đi học. Hôm thứ 4 vưà rồi dì cũng cố gắng sắp xếp đưa con đến trường. Dì cũng thầm mong là sẽ được đưa con đến trường trong vài ngày nữa để giúp con hoà nhập với bạn bè tốt hơn. Nhưng mong muốn đó của dì đã bị cô Bảo Anh, cô giaó đầu tiên của con dập tắc không thương tiếc. Vì hôm dì đưa con đến trường con cứ bám lấy dì suốt, đòi dì bế, dì chỉ bế con một chút thôi, chứ không dám bế nhiều, thế mà cô Bảo Anh cũng nhìn thấy, cô la dì ngay. Thôi chắc mai mốt không dám đưa con đi học nữa rồi. huhuhu

Trong lớp Suri cũng có nhiều bạn lắm dì Tùnh Anh, dì Anh Đào ơi. Nhiều bạn cũng rất thích Suri, cứ đến gần vuốt má, nắm tay con rủ con vào chơi, rồi hỏi thăm con tên gì, nói là "Con thích em lắm" ..... nhưng con nhát quá, thấy bạn nào đến cũng kêu "sợ sợ" rồi quay mặt bám lấy chân dì hoặc chân má Thư, hay đứng nhìn các bạn trân trân mà không nói một câu nào. À còn chuyện này nữa, trong lớp của Suri cũng có nhiều anh đẹp trai lắm nha dì Tùng Anh, có 2 anh tây lai đẹp trai bá cháy, chắc là đẹp hơn anh Tancrede của chị Thảo An rồi dì Tùnh Anh ơi. hehehehe.

Thôi vậy nha.
ĐIỀU ƯỚC NĂM NAY CỦA DÌ PHƯƠNG LÀ ƯỚC GÌ NĂM NAY DÌ PHƯƠNG ĂN NHIỀU MÀ KHÔNG MẬP RA, MUA ĐỒ RẺ MÀ VẪN ĐẸP, KHÔNG CUA MÀ VẪN CÓ GIAI ĐỂ ÔM, NẾU ÔM ĐƯỢC TRỌN ĐỜI THÌ CÀNG TỐT. HAHAHA. VÀ CÀNG NGÀY CÀNG NHẢY SALSA GIỎI HƠN

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2009

Hôm nay ta tự do


Hôm nay chàng trai Bến tre dẫn cô gái xứ Huế đi du lịch vùng đồng bằng sông Cửu Long, nơi mà chắc đôi chân của cô không mệt mỏi của cô đã gần như cảm thấy vô cùng quen thuộc. Trải qua nhiều năm làm vợ trai xứ dừa, tập ăn khổ qua ... rồi sinh cho chàng trai 2 cô con gái "cũng đẹp" (hahaha. í lộn phải nói là quá đẹp) giờ đây chắc đang cùng ngồi với những người bạn thân thiết gần 50 năm khề khà bên ly rượu, hay đang cùng ngồi gật gù với ông sui, rồi chìm đắm trong một niềm vui bất tận "khoe hình và kể chuyện Suri" ở một nơi xa lắc, cách thành phố đến mấy trăm cây số, nơi tận cùng của tổ quốc, Cà mau.

Thế là dì Phương được tự do vài ngày, thích ăn gì thì ăn nấy (nói sau lưng bà ngoại thôi, chứ lúc nào bà cũng là người đầu bếp số một, luôn quan tâm lo lắng chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ cho mọi người), tức là ăn bậy bạ, ăn lung tung, đụng gì ăn nấy.

Ông bà đi xa thì chỉ nhớ Suri thôi, chứ con chưa biết nhớ ông bà. Ông bà mới đi có một ngày mà gọi điện thoại về nhà tới mấy lần. Không có ông bà, dì Phương và má Thư tích cực giữ con, nên dì không thể làm việc được nhiều. 2 ngày hôm nay con hơi nhõng nhẽo cứ đòi dì bế suốt. Dì không bế thì con khóc đòi má Thư bế. Con khóc rất thật lòng chứ không phải như giả bộ bị bệnh để đòi ăn đậu phộng. Mong cho dì Anh Đào chóng về để có thêm người chơi với con. Nói vậy thôi, chứ dì Anh Đào còn phải đi làm rồi lấy chồng gì gì nữa.... chứ không phải ế dài như dì Phương mà ở nhà chơi với con hoài.

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2009

Thứ sáu rồi đến thứ bảy




Mấy hôm nay dì cũng thấy nôn nao làm sao khi sắp được đi Nha Trang cùng với bạn bè đồng nghiệp ở trung tâm anh văn Hội Việt Mỹ. Tụi dì được trường cho ở tại Vinpearl land, một khu resort cao cấp ở Nha trang, phải nói là một trong những khu resort cao cấp nhất ở Việt nam thời bây giờ. Năm ngoái các cô hoa hậu thế giới đã tung tăng khoe sắc ở đây, giờ tới lượt dì Phương của Suri, chắc là sẽ không đẹp bằng nhiều hoa hậu rồi, nhưng trong mắt nhiều người, nhất là Suri đáng yêu và trung thực, ngây thơ nhất của dì, thì dì vẫn là "đẹp lộng lẫy". Vì thế dì sẽ tự tin ngẩng cao đầu làm dáng và chụp thật nhiều hình để làm kỷ niệm. Biết đâu có một anh chàng nào đó sẽ tưởng lầm dì là hoa hậu châu phi đến xin chữ ký thì sao. hahahaha

Dì đang ráo riết tập thể dục, dancing thật nhiều để có thể tự tin hơn mà mua một bộ bikini mới. Các cô chú đồng nghiệp ở trường này của dì chắc sẽ không quá khắt khe khi nhìn thấy giáo viên mặc bikini đâu, nhất là giáo viên xinh đẹp nữa (nếu là seameo chắc mọi người ngã lăn đùng ra giãy đành đạch rồi ngất lịm vì sốc)

Dì đã có một bộ bikini hồng, bây giờ nên mua một bộ màu gì nhỉ, vì dù sao thì dì cũng chẳng biết bơi, mặc bikini hay bất kỳ áo tắm nào cũng chỉ để nhúng nước thôi. hehehehe. Mà chắc dì sẽ mua một bộ thật nổi để nếu có lỡ chìm thì người ta sẽ nhận ra ngay mà đến cứu, và cũng để làm điệu chụp hình luôn. hahahhaha

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2009

Hôm nay dì Phương bị đau mắt, không ai dám đến gần dì. huhu


Hôm nay dì bị đau mắt đỏ, mà chỉ có một con bên phải thôi. Dì bị cách ly không cho đến gần Suri. Nhớ cách đây chỉ mới có mấy tháng thôi, khi dì bị quai bị, dì cũng bị cách ly với con. Ngày nào con cũng đến đứng trước cửa phòng dì, đập cửa, kêu to "dì ơi. dì ơi Suri nè, dì mở cửa đi" Dì ngồi bên trong nghe mà muốn rớt nước mắt. Sau đó đến hơn 1 tháng ngày nào Su cũng hỏi là dì hết bệnh chưa. Bây giờ con không còn mê dì như trước nữa (huhuhu) nhưng con vẫn nghiêng đôi mắt lóng lánh hỏi dì bị gì mà phải đeo kiếng, rồi bảo dì bỏ kiếng ra mới nhìn thấy rõ...

Hôm nay má Thư và ba Dũng cũng dạy con thuộc một câu trong bài vọng cổ "Tình anh bán chiếu", bài tủ của ba Dũng đó. Con thì chưa ca được, nhưng con đọc rõ lắm "Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kênh ngã bảy sao ko thấy cô gái năm xưa ra chào"

Thời tiết mấy hôm nay đã bắt đầu nóng dần. Dì bắt đầu cảm nhận được những làn gió nóng rực của mùa hè. Có thể mùa hè năm nay dì sẽ không còn cô đơn nữa, mà .... cũng không biết người đó có thật lòng không.... thôi thì dì cứ cầu mong hy vọng cho những điều tốt đẹp nhất sẽ đến.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

Happy Valentine's Day

Hôm nay nhân ngày lễ Valentine, một ngày lễ dành cho Tình yêu mới được du nhập vào Việt nam mấy năm gần đây, dì cũng định viết một vài điều về tình yêu.
Cũng không phải là quá sớm khi đến năm 35 tuổi dì mới nghĩ về nó, mà thật ra cũng chẳng phải là muộn. Có những người phải đi đến hơn nữa cuộc đời mà vẫn phải cay đắng nhận ra rằng mình chưa hề thật sự yêu người mà mình đã chọn làm chồng/vợ.
Vậy tình yêu nam nữ là gì nhỉ? Trên đời này có tình yêu chân thật không? Chắc dì không thể dùng những câu chuyện tình nhiều lãng mạn dư lãng xẹt của những bộ phim truyền hình Hàn quốc, hoặc những chuyện tình zô ziên cũng có, lãng mạn cũng có của phim Mỹ để giải đáp cho câu hỏi này. Chắc chắn tình yêu thật ngoài đời không thể xảy ra giống y như trong phim "Enchanted" giữa Giselle và Robert, người ta không thể yêu một cô gái không biết đến từ đâu,lại có thể rủ rê được côn trùng làm việc nhà mà ta chỉ quen biết trong vòng có đôi ba ngày. Dì cũng chẳng hy vọng tình yêu giống như trong "Hearbreak Kid", kể về một chàng trai già luôn nhầm lẫn trong việc chọn lựa tình yêu "vĩ đại nhất" trong đời của mình......
Dì được sinh ra và lớn lên trong một gia đình tuyệt vời, một tình yêu vĩ đại của ông bà ngoại, nhưng tình yêu của ông bà chẳng giống như tình yêu mà những người trẻ tuổi thường mơ ước. Ông bà gặp nhau tại nhà một người bạn và cả hai cùng nghĩ rằng người kia chính là một nữa của mình, đó là một niềm tin thiên liêng, một sợi dây gắng kết bền vững ông bà trong suốt ba mươi mấy năm trời. Đó có phải là tình yêu không nhỉ? Khi ông chẳng bao giờ cho rằng việc đưa bà đi xem phim, xem kịch hay tặng cho bà những bông hồng đỏ thắm vào những ngày quan trọng đánh dấu những năm tháng hạnh phúc của 2 người như ngày sinh nhật bà, ngày kỷ niệm ngày cưới, ngày quốc tế phụ nữ ...
Tình yêu của ông lặng như mặt nước biển những ngày nắng đẹp, trong vắt đậm đà. Ông luôn dành cho bà những món ăn ngon, ông nhắc nhở dì và má Thư quan tâm đến bà hơn mỗi khi bà cáu gắt hay căng thẳng, ông mỉm cười sung sướng hãnh diện, và ngợi khen bà mỗi khi bà mặc một bộ quần áo đẹp (vì thế nên bà ngoại luôn là người phụ nữ có tiếng là biết cách ăn mặc. hahahah. ... hay cũng tại bà ngoại có gu ăn mặc thiệt ta???) Bà cũng lẳng lặng học cách ăn và nấu những món mà ông thích như sầu riêng (nhớ hồi mới lấy ông bà có tiếng là vận động viên chạy nhanh và xa nhất mỗi khi bà cố mang sầu riêng từ Bến tre lên ... còn bây giờ .... hehehe bà ngoại ăn sầu riêng vào loại nhiều nhất nhà, chỉ thua có dì Phương thôi) bà cũng có thể ngồi hàng giờ bên ông để cùng ông xem những trận bóng đá, rồi thỉnh thoảng chêm vào vài câu nhận xét...... nhưng đương nhiên là bà không thể khen là "cầu thủ này đẹp trai waaaá" như dì rồi........ Vậy có phải niềm tin ban đầu của ông bà chính là tình yêu sét đánh không? hừ...... khó biết wá.
Vậy tình yêu có phải giống như tình yêu của bà Đào và ông Nhân không? Trong đó sự cam chịu, ngưỡng mộ và hy sinh là cách thể hiện tình yêu của hai người.
Hay tình yêu là cái cảm giác mà cậu Khôi đang mạnh mẽ đấu tranh sống chết vì nó? Tình yêu của cậu Khôi mang chút màu sắc của sự nổi loạn, ngây thơ đáng yêu? Vậy đó có phải là tình yêu chân chính không?
Hay là tình yêu của ba Dũng và má Thư của Suri? Một tình yêu đơn phương bền bỉ kéo dài gần 8 năm cuối cùng cũng chinh phục được cô gái khó tính nhất của nhà 80/15A Hoàng Hoa Thám.
Trời ơiiiiiii, vẫn rối rắm wá. Đề nghị mọi người cho biết thêm ý kiến đêê.




Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009

little trouble maker



Giả nai wá hà
Suri mấy hôm nay quậy quá. Sáng nào cũng vậy, chiều nào cũng vậy, tối nào cũng thế cứ vào phòng của dì Phương mà lấy giấy xé nhỏ, rồi bắt dì xếp hình máy bay, con nhện, con chó,con mèo, hoặc bất kỳ con nào mà con có thể nghĩ ra. Nếu không thì con cứ xe miếng giấy lại giả làm kẹo rồi bảo dì ăn, sau đó vứt đầy phòng dì, biến phòng của dì thành một thùng rác không di động. huhuhu